Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Câu chuyện đời tôi – Full

Câu chuyện đời tôi – Full

Phần 4

Hai ngày trôi qua, chẳng có gì đặc biệt, tôi vẫn đến lớp học trong im lặng, ghé tiệm net bắn SA (Biệt đội thần tốc) đã rồi chạy lên quán. Thực ra từ lúc mới làm cho đến mãi về sau phần vì còn đi học, phần tôi thân với ông quản lí và cả ông chủ nên tôi được đặc cách đi làm không theo ca nào … có hôm buồn buồn là tôi lại chạy lên quán làm, bận học thì gọi nói một tiếng … đổi lại tôi phụ giúp ông quản lí việc lặt vặt, ngày lễ ngày đặc biệt gì cũng là tôi với ổng ngồi chuẩn bị trang trí này nọ … có khi tôi ngủ lại giữ quán luôn. Con nhỏ đó vẫn đến quán vào tầm tối, lúc tụi phục vụ ăn cơm … Vẫn ngồi chỗ cũ và vẫn làm trung tâm sự chú ý trong quán trừ lúc có cô diễn viên hay người mẫu nào ghé qua quán và tất nhiên vẫn nhận được tự tôi sự thờ ơ … Đột nhiên ông quản lí lại gần tôi khều khều kéo tôi ra 1 góc:
– Nè M! Anh nhờ mày 1 chuyện.
– Ừ a nói đi.
– Mày … mày lại xin số điện thoại nhỏ đó giùm tao được không?
– Con nào?
– Thì nhỏ ngồi bàn 20 đó – vừa nói ổng vừa vạch cái lá cây chỉ về phía con nhỏ.
– Thôi thôi … tự nhiên quen biết gì xin ba.
– Mày thiệt nhát quá (bà mẹ ai nhát hơn ông nội) … ráng giúp tao đi..anh em không mà
– Nhưng mà sao kêu em …
– Thì tại tao thân với mày … tụi kia mà biết, nó cười cho thúi đầu.
– Trời ơi ông tự xin đi
– Ngại mày … giúp tao, tao đền ơn mày 2 ngày lương
– 2 ngày lương thì … .cũng … thiệt lòng mà nói thì
– Đ.m mày thắng chết tiệt … rồi 2 ngày lương, 2 chầu ăn sáng. Ê đừng nói xin cho tao nha mày!(không lẽ xin cho tui @@)
– Hề hề cũng được … . – thực lòng tôi chẳng sợ gì … vụ xin số này tuy tôi không quen nhưng quản lí nhờ mà không giúp thì cũng không thể không giúp..bác nào đi làm việc thì hiểu có mấy ai dám cãi lời sếp mặc dù thân thiết.

Tôi bước lại bàn con nhỏ một cách rất hùng dũng … đúng là người ngay thẳng không có tà tâm tôi vậy các bác ạ.Chìa tờ giấy ra trước mặt con nhỏ tôi nói nhẹ:
– Chị có thể cho tui xin số điện thoại được không
– Con nhỏ tròn xoe mắt nhìn tôi – chắc shock lắm đây khi mấy ngày nay tôi chẳng bao giờ để ý nhìn tới con nhỏ mà bây giờ tự nhiên xin số – … sao tui phải cho ?
– À không! Tui xin giúp cho anh quản lí của tui – khà khà chắc thằng chả đang nhột lắm đây.
– Chứ không phải xin cho mình à …
– Tùy..tui xin dùm … cho không cho thì tui không quan tâm.
– Xin số dt con gái mà nói gì thấy ghét vậy
– Uhm thui vậy không cho thì tui lại nói ảnh biết … – tôi định rút lại tờ giấy bước đi thì con nhỏ giằng tơ giấy lại.
– Thôi được rồi để xem … có trò gì vui không..coi phải chỉ có mình anh quản lí gọi cho tui … .- vừa ghi con nhỏ cười bĩu môi.

Con nhỏ ghi số điện thoại lên tờ giấy đưa tôi..Tôi cầm lấy chẳng nhìn đến tờ giấy … đi thẳng 1 mạch tới góc lôi ông nội lùn ra đặt tờ giấy lên tay ổng cái đùng … cứ như để nhỏ thấy rõ ràng rằng “thấy chưa tui xin cho người khác, tui không hề xem tới số dt bà nhé”. Sau đó tôi quay lưng đi thẳng ra quầy trà tiếp tục làm việc. Có điều lạ sao con nhỏ hoặc là đi 1 mình hoặc là rủ theo con điên kia theo chứ chẳng thấy tụi thằng đầu ngựa quay lại quán nữa.

Mặt mày tôi giờ đã bớt sưng, mất vết thương cũng khô và đang đóng mày … .Ngứa … Tôi đứng gảy gảy … tay mò mò cái mặt như muốn quàu 1 cái cho tôi đã chứ rờ tới mấy miếng khô bò này … .khó chịu quá … Đang gảy gảy con nhỏ đi ngang qua tự nhiên la một cái:
– Nè! – tôi giật bắn người quay lại – dạ … dạ … . (bà mẹ làm tau bị liệu rồi con vô duyên) … con nhỏ suýt phì cười vì cái thái độ của tôi … nhưng rồi cũng ghìm giọng xuống
– Đừng có mò mò gỡ gỡ nửa..bị sẹo thâm bây giờ. – nói xong con nhó quay lưng đi thẳng ra cổng.

Ơ cái con này lạ … tự nhiên kiếm chiện quan tâm tới vết thương của tôi nữa … bộ nhân phẩm phục hồi hay sao rồi … mặt tôi bị vậy là do đám bạn trời ơi của con nhỏ gây ra chứ ai … . Nghĩ là vậy rồi tôi cũng thôi không gỡ cái mặt nữa … đi làm việc tiếp … lòng tôi bây giờ chỉ còn nghĩ tới ngay mai chủ nhật có cuộc hẹn với chị thôi … lần đâu tiên gặp chị … tự nhiên cảm thấy hơi run.

Để cho các bạn dễ hiểu câu chuyện mà tôi đang kể, thì tôi sẽ kể cùng lúc 3 thời điểm.
Thứ 1: “Hiện tại” là thời điểm mà tôi đang ngồi trước bàn phím gõ câu chuyện này. Những gì xảy ra trong hiện tại tôi sẽ dùng chứ in nghiêng để viết.
Thứ 2: “Quá khứ” là thời điểm mà tôi vừa thi đại học xong, tức là thời điểm mà tôi đã kể từ đầu câu chuyện. Những gì xảy ra trong quá khứ tôi sẽ dùng chữ thường để viết.
Thứ 3: “Quá khứ của quá khứ” là thời điểm trước “quá khứ” một khoảng thời gian. Những gì xảy ra trong thời điểm này, tôi sẽ viết bằng chữ im đậm.


Sáng … thức dậy miệng đắng nghét, bụng đói cồn cào. Đêm qua thức hơi khuya (đêm nào mà chẳng thức khuya) … tự nhiên nhỏ em bạn (cũng một trong mấy hoa khôi trường Văn Lang) … mấy bữa không liên lạc, đang ngồi viết lại truyện thì nhỏ buzz cái ầm, giật mình … .rồi call video cho tôi …

Bên kia màn hình hiện lên một gương mặt đẹp dịu dàng, đôi mắt to tròn quen thuộc (nhỏ có nét đẹp và dạng mặt y như chị gì gì đóng vai Hoàng hậu trong phim Thiên Mệnh Anh Hùng đấy các bác) … Nhỏ buồn … lần nào buồn cũng vậy..đều kiếm mình, call video xong … nói 1 câu “anh..em buồn … buồn nghiêm túc” (buồn mà cũng nghiêm túc). Vậy đó … rồi ngồi im, có khi khóc, nhưng chẳng nói gì … có hỏi gì cũng không nói, chỉ lắc đầu rồi ôm con mèo hôn, không thì lấy cái này cái nọ ra nghịch, ngồi vẽ xong khoe … Xong nghịch đã, khóc đã … rồi đi ngủ … Tôi cũng vậy, phải dừng viết ngồi nói, chat..mặc dù nhỏ chỉ toàn là lắc đầu hoặc gật đầu … nhưng cũng phải nói, cũng phải ráng ngồi chọc cười nhỏ … haizz riết rồi giống tự kỷ theo nhỏ luôn.

Tối nay … nếu chẳng có gì thay đổi … có lẽ … sẽ mua hoa chạy xe đi thăm chị … .trò chuyện..rồi về và lại cặm cụi gõ lại ký ức :)

Sáng chủ nhật đẹp trời … đêm qua không có mưa nên trời rất thoáng … Sài Gòn buổi sáng sớm luôn mang lại cho người ta cảm giác rộn ràng, tràn đầy sức sống. Ngày mới mà, người ta tất bật chuẩn bị cho công việc, phần chuẩn bị cho những giây phút thư giãn bên bạn bè, gia đình và cả người yêu nữa chứ. Hôm nay tôi cũng dậy sớm … chuẩn bị sớm nhưng đồ tôi mặc lại chỉ là 1 bộ quần áo cũ. Cái quần thì của nhỏ nào tặng trong hộc bàn hôm 26-3 năm 12, cái áo màu xanh lá cây là của nhỏ bạn gái tôi trên tỉnh về tặng hôm sinh nhật.


Tôi mĩm cười nhớ lại cái hôm ấy tôi được bình chọn là người hạnh phúc nhất cái trường … giờ ra chơi, tôi đang ngồi vu vơ trên lan can tầng 2 trường. Ở cái vị trí này tôi có thể nhìn thấy khắp trường nhưng ngược lại, rất khó để ai phát hiện ra tôi trừ mấy bà giám thị. Trên sổ của mấy bả thì cái tội “mạo hiểm với tính mạng của mình (ngồi lan can)” là cái tội thường trực nhất tôi mắc phải – thiệt mấy bà này cũng rảnh đâu nghĩ ra cái tội củ chuối hơn củ chuối nửa @@ … lâu lâu vẫn được chụp tấm hình làm bằng chứng để phạt tôi =)). Đang thiu thiu ngủ thì nghe ồn ào ở phía cổng trường … chẳng quan tâm. Tôi vẫn lan man ngủ thì nghe tiếng ồn ào càng ngày càng gần … các lớp khác đều đổ dồn con mắt quay ra nhìn về cái đám đông đó … .

Lũ bạn trong lớp tôi cũng chạy ùa ra lan can đứng nhìn bàn tán. Thấy đám đông đi về phía cầu thang lên lớp tôi, tụi bạn tôi bàn tán. Thằng Hảo với tụi con gái lại kéo tay tôi hối hả:
– M … M hay M đi đường kia xuống can-tin mau.
– Ừ đi đi M … mua dùm tụi này mấy bịch nước mía đi.
– Thôi thôi mày kéo nó đi xuống can-tin liền, ở đó còn mua dùm nữa … .

Tiếng mấy nhỏ bạn trong lớp hối thúc tôi rộn cả lên … chẳng kịp trả lời gì thằng Hảo kéo tôi xuống đẩy đi.
– Móa mày làm ơn trốn liền dùm tau.
– ĐM trốn làm cc gì. Mày ở đó tao chạy gọi thêm mấy thằng nửa..- thằng Thịnh chạy vụt đi xuống cầu thang …

Giờ tôi mới cảm nhận sự nguy hiểm đang tới gần. Chuyện thường ở huyện, chắc lại là anh chàng nào kéo băng qua kiếm tôi nói chuyện đây mà. Tôi cười khẩy giựt bịch nước mía trên tay nhỏ đứng kế hút rột rột … Toàn cao to lực lưỡng nhưng chẳng biết suy nghĩ gì hết … tranh giành tình yêu bằng nắm đấm thì chỉ có mỗi kết quả duy nhất là mất tất cả, càng hùng hổ càng chứng tỏ mình đã chịu thua đối phương.

Đám đông đã kéo lên tới chỗ tôi ngồi … .mỗi người mỗi tâm trạng riêng, thái độ riêng, tụi con gái thì lo sợ còn tụi con trai thì sẵn sàng ứng chiến.Tôi quay qua nhìn đám đông … bật ngửa … suýt lộn cổ xuống dưới đất, cũng may tôi quen cái vụ giật mình đứng tim kiểu này mỗi lần bà giám thị đứng bắt quả tang tôi nên tôi nhanh tay ôm lấy cành cây gần đó lộn 1 vòng rùi nhảy trở lại lan can … .Trời ơi con nhỏ bạn gái của tôi ở trường trên tỉnh xuống … . mặc cái váy màu hồng,đi giày cao gót màu hồng, tóc xõa ngang vai đang ôm 1 cái hộp cũng màu hồng trên tay đi lại gần tôi. Xung quanh nhìn là biết đám bạn của em họ con nhỏ hộ tống nó, còn gấp mấy lần số người còn lại là cái đám nhiều chuyện thấy đông đi theo cho có chứ biết quái gì.
– Đi đâu vậy chị 2222222222 .
– Em … .em … vợ xuống chúc mừng sinh nhật anh … .anh … chồng – nhỏ run run đưa quà lên trước mặt tôi. Tôi hả họng muốn đột quỵ luôn. Trời ơi hết giờ tặng rùi sao mặc bộ đồ nổi bật này đi vô trường ngay lúc này hả trời.
– Ờ … ờ … .thì … ờ … .- gần như tôi á khẩu luôn rồi.
– … sinh nhật vui vẻ … em yêu anh chồng ngố … .- nhỏ hét lên hôn chụt lên môi tôi 1 cái rồi quay lưng chạy đi – … em về trển nha … .

Đám đông ồ lên ngạc nhiên, rồi vỗ tay rùm trời đất, reo ho trêu chọc tôi … .Còn tôi chỉ biết gục đầu vô con bạn (gục vô ngực mới ghê) mà trốn. Thằng Hảo ôm cái hộp quà chửi đổng:
– Cái bà mẹ … ..Việt nam anh hùng tôi … .làm tao tưởng uýnh lộn tới nơi ai dè cắn lộn.

Trống điểm, cả đám giải tán, tụi bạn dìu tôi đi vào lớp (đột quỵ thiệt rầu). Đám con gái ngồi mở quà của tôi ra xem, còn tôi chỉ biết ngồi thở dài nhìn từng món quà được đem ra triễn lãm. Bà cô môn lịch sử bước vào … . Chào hỏi cho có lệ xong, bả lật ngay cuốn sổ sinh tử ra … nhìn về phía tôi nói ngọt ngào:
– M … .sinh nhật hả em – má ơi da gà nổi rần rần trong người con rồi.
– Dà … nghe đồn vậy đó cô.
– Giỏi quá hen … .lên đây em.

Thôi xong thuộc chữ nào tui chết liền tại chỗ cho bà coi. Tôi run run bước lên, con nhỏ ngồi đầu bàn xé vội cái nhãn tên rồi cầm cuốn vở nhét vào tay tôi. Bà cô vẫn ngọt ngào – … nhanh lên em hai đứa dìu bạn M lên cho cô … – 2 thằng quỷ bạn nhàu ra xốc vai nắm tay dìu tôi lên bảng, bà cô nhìn tôi bỏ cái kính ra cười tươi – … bộ đuối lắm sao phải nhờ bạn khác dìu lên dzậy em …
– Dà..tiết nào mà thấy cô là em đuối thiệt – tôi làm bộ vịn bàn xìu xìu
– Nhanh gọn nhé!Trình bày diễn biến … …

Tôi đứng cười nhìn cô, cười … nhìn xuống lớp, cười, nhìn cô … và lại cười … mấy đứa bàn đầu lẩm nhẩm nhắc bài nhưng than ôi … lịch sử chứ phải toán lí hóa đâu mà nhắc 1-2 chữ là nhớ được liền, tới tập học mà tôi còn không có nữa là =)) … Tôi quay qua nhìn cô cười, cô nhìn tôi cười đưa cuốn tập trả lại tôi … Mừng sinh nhật bạn M, chữ đẹp, 2 điểm =))
– Học kiểu này năm sau chúc mừng sinh nữa em nhé!
– Dà … chắc vậy quá cô.

Tôi ngoắc 2 thằng hồi nảy … hiểu ý 2 thằng quỷ nhào lên khiên tôi về tận chỗ. Thừa cơ tôi bóp trym làm 2 thằng nhỏ mặt đỏ lét lầm bầm chửi =)). Trên bảng cô bắt đầu giảng bài … .Còn tôi thì ngồi mân mê mấy món quà … cái áo blue màu xanh, cái nón đen, 2 tấm hình, 1 móc khóa nửa trái tim, chai dầu thơm và hơn 554 ngôi sao giấy (nhỏ tự tay xếp trong vòng 2 ngày) … vui và hạnh phúc nhưng quê quá … .haizzz nghĩ đi nghĩ lại tôi cũng đoán ra con nhỏ làm nổi vậy là để đánh dấu chủ quyền chứ đâu … Mật thám tay trong của nhỏ ở trường này không ít, chắc cũng nghe nhiều về thành tích lăng nhăng của tôi nên phải làm vậy để mấy nhỏ khác tránh xa tôi ra @@ … nhìn hiền vậy mà nham hiểm thiệt =)).

Tin nhắn tới:
>> “chok thik qua of vk không”
> “uhm thik.ma dang dau vay”
>> “vk dang tren duong ve truong, cup hoc được co 2 tiet a hihi”
> “hix gui qua hay bua khac xuong không được sao tu nhien … hix hix”
>> “ hihi tai e mun chok vui”
> “uhm dzui … dzui muon khoc lun”
>> “ pleee ke chok ma bua nay em dep không hihi”
> “ uhm..dep dep muon khoc lun”
>> “ xi get chok wa.chok hoc ik.chu nhat vk xuong den banh kem cho chok hen”
Tôi cười … thiệt là..vượt hơn 30 km trốn tiết xuống chỉ để nói với tôi đúng 2 câu rồi chạy đi … cho nên gì thì gì … dù giờ đã chia tay … . nhưng tôi vẫn giữ và mặc cái áo thường xuyên như 1 cách để nhớ lại 1 thời mối tình học trò ấy …

Bắt chiếc xe bus số 27 đi ra Bên Thành, xong lại đi bộ ngược về phía Hàn Thuyên. Lần đầu đi ra Quận 1 cho nên chẳng biết gì, cứ đi một tí lại hỏi đường. Cũng may lúc sáng chị nhắn tin kêu đi xe bus ra đi chứ tự đi 1 mình lạc biết chừng nào gặp được chị. Tìm mãi cũng tới được café Windown. Tôi rụt rè bước vào café, có lẽ tôi vẫn chưa quen được với cái không khí café ở một quán xa lạ và khá sang trọng này mặc dù tôi phục vụ tại quán café cũng đẹp mà. Coi bộ làm phục vụ quen nên làm khách cũng thấy hơi ngại ngại. Tôi cầm cuốn menu từ tay nhỏ phục vụ lật lật vài cái cho có lệ rồi gọi :
– Cho mình 1 café đá không đường.
– Dạ … cafe không đường hả anh.
– Uhm..nhớ nha … không bỏ đường.

Nhỏ phục vu quay đi, rồi quay lại 2 – 3 cái nhìn tôi như người ngoài hành tinh ấy. Có lẽ lần đầu tiên thấy một thằng nhóc non choẹt gọi món café không đường đây mà … Tôi đến sớm, tôi luôn vậy trong mọi cuộc hẹn, tranh thủ time đến sớm trước ít nhất 15 phút hoặc nửa tiếng. Tôi không thích cảm giác chờ đợi, nhưng lại kiên nhẫn chờ đợi, vì không thích nên tôi không muốn ai chờ tôi hết và vì vậy tôi buộc phải chờ đợi =)).

Sài Gòn buổi sáng chủ nhật, mọi thứ luôn bình yên đến lạ, ít có những bon chen xô bồ, ít kẹt xe … chỉ là hình ảnh của những con người thoải mái tận hưởng không khí của ngày nghỉ … có lẽ ở SG, nhịp sống chậm nhất, bình yên nhất là vào những buổi sáng chủ nhật … Nhấm nháp ly café đắng, mọi thứ trở nên nhẹ nhàng và đơn giản hơn, cũng bớt hồi hộp … . đây không phải là lần đầu tiên tôi hẹn gặp một người bạn trên mạng, nhưng chẳng hiểu sao từ đêm qua đến giờ tôi run và hồi hộp lắm. Chị cũng chỉ là một người chị bạn mà thôi, có khác là chưa bao giờ tôi nhìn được thấy chị mà thôi. Cảm giác sắp được gặp một người bạn thân nhưng chưa bít mặt thật kỳ lạ.

Một chiếc xe trắng dừng lại dưới lòng đường. Tôi nhìn lướt qua, bên trong bước ra một cô gái với chiếc váy màu xanh lá nhạt, đôi chân trần dài đặc trưng có thể nhìn thấy ở những người mang giày cao gót, đặc biệt là model, mái tóc dài và đen … tiến về phía quán café. Chậc, Sài Gòn sao lắm người đẹp vậy nhỉ. Rồi tôi quay đi chỗ khác, nhấm một ngụm café đắng, đa số người trong quán đều nhìn theo từng bước chân của người con gái đó, riêng tôi thì không vì lúc này tôi mãi nhìn về phía lòng đường và cố tìm thấy ai có vẻ giống chị hay không mặc dù tôi chẳng biết chị là ai … ..

Đột nhiên 2 thằng cha bàn kế bên cứ quay qua nhìn tôi … .thấy lạ tôi quay qua ghế đối diện, người đẹp đẹp lúc nãy đang tiến lại gần đứng nhìn tôi, đã cao lại còn đứng trong khi tôi ngồi thành ra tôi cảm thấy nhỏ bé quá @@ … . ”vụ gì đây trời không lẽ mình ngồi nhầm bàn đặt của bà này” … . Tôi vẫn ngơ ngác khi người đó ngồi xuống nhìn tôi, nhìn từ đầu rồi lại nhìn xuống chân, nhìn ly café để trên bàn..xong rồi lại nhìn tôi … Một khoảng time nghẹt thở trôi qua … tôi vẫn chẳng phản ứng, cũng chẳng nghĩ được gì hết. Chỉ thấy người đó bỏ cái túi lên bàn rùi cầm lấy li café của tôi cho lên miệng uống 1 cách ngon lành tự nhiên, hồn nhiên … . uống đâu được một ngụm thì đặt vội ly café xuống bàn nhăn nhó cái mặt nói:
– Đồ khùng café gì đắng nghét dzậy.

Nghe xong tôi muốn bật ngửa vì shock … Oh my god … .vụ gì đây trời không lẽ Sài Gòn này toàn mấy đứa đẹp mà bị tưng tưng … tự nhiên lấy ly café của người ta uống xong còn oánh giá cái nhân phẩm vừa được phục hồi của mình nữa chứ.
– … mình mình … có quen hả?

Người đó bật cười rồi cầm lấy chậu hoa cúc dại trên bàn của tôi đưa lên ngắm nghía – ê bậy bưởi, café nghịch thì được còn cái này thì không … quà để tôi và chị nhận ra nhau mà. Tuy nhiên tôi vẫn không nói gì … chỉ nhìn người đó ngơ ngác (tinh thần bị áp chế trầm trọng rồi)
– Hoa đẹp ha … kiếm đâu hay dzạ?

Tôi gật gật, mặt tôi nếu ai thấy thì lúc này nhìn thấy chắc cùng phì cười vì được khắc 2 chữ to đùng “ngơ ngác”. Chợt điện thoại rung, tôi lấy ra mắt không rời người đó và nghe máy.
– Nhox khùng … chị nè …

Đối phương đang lên tiếng, điện thoại đối phương đang cầm trên tay và nói … hình đây, tiếng ở ngay đây, còn hồn của tôi lại ngơ ngác vu vơ trên ngọn cây mất rồi, điện thoại tôi từ từ rơi xuống đất … . (điện thoại tàu khựa có khác rớt 1 cái pin, nắp thân máy chia nhau 3 ngả mà nằm =)) )
– Đồ mặt ngố … tỉnh lại coi … tỉnh lại tỉnh lại mau … .
Vừa nói đối phương vừa cốc cốc lên đầu tôi cười hì hì.
– Anh ơi … anh … điện thoại của anh rơi đây ạ.

Tôi đưa tay nhận lại 3 mảnh của chiếc điện thoại từ tay nhỏ phục vụ, mắt vẫn mở tròn xoe nhìn đối phương.
– Cảm ơn bạn … .- rồi cầm luôn menu đưa cho đối phương rồi tự tôi giật trả về cho nhỏ phục vụ.
– Một ca cao sữa đá ít sữa nha bạn – miệng nói tay đưa nhưng mắt và mặt vẫn nhìn về phía đối phương.

Tôi đoán chị đẹp, cảm nhận chị đẹp … .nhưng … .có ai nào ngờ chị đẹp đến như vậy đâu … . Ngồi trước chị … giờ tôi như một thằng chăn dê =)) còn chị là 1 nữ hoàng sang trọng kiêu sa và xinh đẹp. Có bao giờ tôi dám nghĩ đến chị bên ngoài là thế này đâu. Cãi nhau chí chóe như con nít hằng ngay nhưng giờ chị trước mặt tôi đây là một thiếu nữ trưởng thành, đầy kiêu sa … . vừa nhìn thoáng qua … tôi đã thấy chị ở một thế giới hoàn toàn khác tôi rồi … . Cảm giác quá shock … quá bất ngờ và … quá hụt hẫng … hụt hẫng vì … chị quá đẹp … chị quá xa … … … Liệu gặp nhau lần này rồi … tôi còn có đủ can đảm để tiếp tục làm bạn làm nhox của chị nửa không. Có lẽ lại đánh mất thêm một người nữa tôi quý … mến rồi … .
– Ca cao ở đây không biết ngon không nữa. Nè nè nhà ngươi còn sống không đó … . nè nè xỉu thiệt òi hả .

Vừa nói chị vừa chọt chọt vô cái mũi của tôi … ..thôi … suy nghĩ bay lên cao vậy cũng vừa đủ rùi … rớt xuống thôi. Nghĩ vậy tôi nhấp 1 ngụm café rồi lên tiếng:
– Chị thiệt hả.
– Chứ ai trời … tên ngốc kia … không phải chị..sao biết món chị thích mà gọi hay ta :p
– Sao … sao nhận ra nhox được dzậy.
– Nè nè.. – vừa nói chị vừa chỉ vào cái áo của tôi và cầm chậu hoa cúc dzứ dzứ trước mặt tôi.
– Hix … ờ ờ … cũng nhanh mắt quá ha.
– Chứ sao … nè nè làm gì nảy giờ cứ ngơ ngơ hoài dzạ … ngố tồ.
– Sao không ngơ được … tự dưng ở đâu nhào dzô uống li café của người ta tỉnh bơ, còn la mình khùng nửa chứ …
– Hì hì ai bỉu nhox ngố quá chi. Mà café làm gì đắng quá hà
– Thì nhox toàn uống không đường không mà quên rùi sao – tôi mĩm cười.
– Uhm hen, quên mất tiêu … .mà chậu hoa cúc cho chị phải không – cái mặt nghinh nghinh lên trời giả bộ suy nghĩ … . lời nói với cái mặt không hợp chút nào với cái dáng người của chị hết.
– Uhm … thì còn ai ngoài chị đâu (tỉnh thấy sợ, chậu hoa người ta chưa nói gì đã tự đem bỏ vô cái túi rồi giờ còn hỏi nửa)
– Kiếm hoa đâu ra hay ghê … ở đây chị kiếm khó lắm.
– Uhm chạy dọc mấy tiệm hoa kiểng ấy.
– Thôi lười đi lắm. Mai mốt nhox kiếm cho chị nghen.

Rồi hai đứa im lặng … .mỗi người chìm trong suy nghĩ riêng của mình. Có lẽ đây là khoảng lặng cần thiết để bình tâm lại … nhất là với tôi … Thực sự tôi cảm thấy tự tin và sợ 1 điều gì đó quá … có lẽ người phải nói nên sợ cuộc gặp nay là tôi hơn là chị … . Ly café của tôi cũng gần hết … chị thì ngồi chống tay lên bàn nhìn tôi, miệng thì hút ly ca cao tới giọt cuối cùng, vậy mà vẫn cố hút để tạo nên âm thanh rột rột..
– Nhìn gì dzữ dzạ.
– Nhìn nhox ấy.
– Có gì lạ đâu nhìn.
– Hi hi nhìn con nít hơn trong hình. – (trời … còn gì nhục hơn hả trời … .)
– Ờ thì còn nhỏ mà … rùi sao.
– Thì ngố ngố nửa.
– Ngố khỉ … chị mới ngố thì có … hết cacao rồi hút chi hoài dzậy.
– Còn mà … hút cho hết ngọt lun hehe … giờ sao.
– Sao là sao.
– Hết nước rùi ngồi hoài nhìn nhau hả.
– Ừ ừ thì chị muốn sao.
– Đi chơi đi.
– Ờ ờ sao cũng được … mà đi đâu nhox không có rành Sài Gòn đâu – vừa nói tôi vừa nhìn về chiếc xe đậu dưới lòng đường im lặng …
– Thì chị người lớn … chị sẽ dắt nhox ik chơi chịu chưa :p.

Chị nhìn tôi … . rồi rút điện thoại ra gọi cho ai đó.
“chú 3 hả … dạ chút chạy xe máy ra ngoài café Windown liền dùm. Con có việc gấp chú ra, rùi lái xe con về nhà nghen”
– Xong hehe khỏe … giờ mình đi chạy qua Hùng Vương palaza chơi hen.
– Là ở đâu … biết chết liền.
– Ừ..chút đi rùi biết … – em ơi cho chị 2 ly cacao giống vậy nửa nghen – chị đưa cái ly lên gõ keng keng vào cho nhỏ phục vụ biết.
– Kiu gì 2 ly lận dzậy – tôi tròn xoe mắt nhìn chị.
– Chị một nhox một ^^.
– Ủa ủa nhox đâu có quen uống món này.
– Uhm biết mà.
– Sao kiu.
– Chị thích – ngang như con cua – rồi hồn nhiên mang chậu hoa ra ngồi ngắm.

Chị của tôi là vậy … .ít nhất từ lúc mới quen đến gặp … chị đều hồn nhiên như trẻ con … trẻ con hơn nhiều so với tuổi của chị..uhm dù sao chị chỉ hơn tôi có 2 tuổi thôi mà … .Gặp nhau trên mạng thì chat, cãi nhau không ngừng nghĩ … . đến nỗi quên cả time. Nhưng giờ gặp ở ngoài, giữa cả 2 đều có một khoảng lặng để suy nghĩ về nhau … .Chỉ nói một vài câu … hết vấn đề … thì lại im lặng, thi thoảng nhìn nhau cười..Tự nhiên thấy mình ngố đến lạ, chị càng ngố … và có lẽ Sài Gòn giờ cũng ngố.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132

Tags: , , , , , , ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 8: Cô giáo Mai
Top 11: Sói săn mồi
Top 17: Tiểu Mai
Top 20: Gái một con
Top 27: Diễm
Top 37: Dì ba
Top 38: Tội lỗi
Top 40: Tình mãi xanh
Top 42: Xóm nghèo
Top 46: Tru Tiên