Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » Câu chuyện đời tôi – Full

Câu chuyện đời tôi – Full

Phần 18

Sáng sớm, tiếng loa phát thanh của phường vang lên thông báo họp dân gì đó làm tôi giật mình tỉnh giấc … ánh nắng len vào căn gác trọ nhỏ … đêm qua về nhỏ chẳng thèm thay đồ ra luôn … ngủ gì mà ngủ như chết vậy không biết. Tôi ngồi dậy đi vệ sinh cá nhân xong quay lại ngồi cạnh nhỏ … cầm theo hộp kem có trồng cỏ ba lá ngồi nghịch, xịt 1 tí nước vào chậu … những giọt nước long lanh trong ánh nắng của buổi sáng làm màu xanh của lá càng đẹp hơn … đang làm gì vậy nhỉ, mọi ngày chỉ xịt nước cho có lệ chứ có ngồi ngắm nghía như thế này đâu … sau có một đêm mà điên mất rùi hay sao ấy … .Đặt chậu cỏ ba lá xuống … .quay qua nhìn nhỏ … tôi mĩm cười bóp nhẹ cái mũi nhỏ

– Dậy đi, làm bộ hoài.
Nhỏ cuộn người lại nũng nịu
– Sao biết hay dzạ.
– Chứ tay ai đang ôm eo đây.

Tôi chỉ tay xuống dưới, vòng tay nhỏ đang siết lấy eo tôi …

– Quán tính mà.
– Thui dậy..đi học nửa.
– Ăn sáng rùi hãy đi.
– Ừ … – ừ mà nhỏ cứ ôm hổng chịu buông tay =.=.

Đột nhiên nhỏ ngồi dậy vươn vai… show hàng hay sao đây trời … hai bầu ngực căng tròn của nhỏ vươn ra như khiêu khích tôi vậy … Bắt gặp ánh mắt tôi … nhỏ với tay lấy cái mền trùm lên đầu tôi rùi chạy vào WC không quên quay lại hỏi

– Mượn bàn chải nha

Sax … sài muốn mòn bàn chải tôi rồi mà giờ bày đặt mượn nửa mới ghê … Chờ nhỏ vệ sinh xong hai đứa chở nhau ra quán cơm tấm đầu đường ăn sáng. Hôm nay không còn ngồi khoanh tay trước ngực như mọi ngày nửa mà nhỏ đã chịu vòng tay ôm lấy tôi. Tới quán… gọi 2 dĩa sườn bì trứng với 2 chai sữa … 2 đứa ngồi ăn ngon lành … nhỏ vẫn chu đáo như mọi ngày, vẫn lạnh lùng cắt bớt đồ ăn qua dĩa tôi dù tôi từ chối cỡ nào cũng không được.

– Tối nay có show diễn khuya
– Uhm rùi sao
– Chở đi diễn dùm nghen
– Mấy giờ
– 10h
– Uhm … để xin ông Kha

Nhỏ có vẻ vui lắm..vừa ăn vừa hát khe khẽ … sau một đêm … mà bớt cái mặt lạnh và cái giọng ngang chành rùi thì phải.

– Chút chở về nhà rùi lấy xe đi học đi … tối qua chở em đi diễn luôn
– Tự nhiên đưa xe cho người lạ
– Uhm … kệ…

Tôi lắc đầu … lại giọng ngang nửa rùi đó … Ăn xong tôi đưa nhỏ về nhà … đây là lần đầu tiên tôi đưa nhỏ về nhà … cũng không xa lắm, đường dễ đi, hèn gì nhỏ chạy qua chạy lại quán nhanh như vậy.

– Nè …
– Gì …
– Có chuyện này …
– Nói đi
– Chút … thấy nhà … đừng có suy nghĩ gì nha
– Là sao …
– không được suy nghĩ linh tinh nha
– Uhm
– Hứa đi
– Ừ..hứa …

Nhỏ không nói gì nửa mà chỉ bậm môi ôm tôi chặt hơn … cứ như sợ tôi bỏ con nhỏ chạy mất xác ấy … Dừng lại trước nhà nhỏ … hix … giờ mới hiểu vì sao kiu tôi đừng suy nghĩ gì … Nhà to và đẹp quá … Nhà được xây theo kiểu kiến trúc châu âu, chỉ có 3 tầng, thấp hơn so với mấy ngôi nhà xung quanh nhưng lại nổi bật hoàn toàn bởi nhìn sơ cũng biết có nhiều phòng, nhiều cửa sổ, trước nhà là khoảng sân vườn khá rộng trồng nhiều loại hoa kiểng, có cả hoa lan nửa … Tôi ngẩn ngơ nhìn … .

– Nè … hứa không được suy nghĩ gì rùi mà

Tôi hoàng hồn với tiếng nói lo lắng của nhỏ

– Ừ..ừ … thui về nha..- giọng tôi run run
– Uhm … 10h qua đón em nghen…

Tôi lặng lẽ quay xe chạy đi … lòng ngổn ngang trăm thứ. Chỉ vừa mới chuẩn bị bắt đầu … vậy mà … lại một khoảng cách quá xa nửa … Sao không suy nghĩ cho được … hoàn cảnh 2 đứa … làm sao … lấp đầy bây giờ … Trời … trớ trêu quá.

Một ngày dài trôi qua … sắp đến giờ đi đón nhỏ … lòng tôi chưa thông … mọi thứ cứ mơ hồ nặng trĩu … Nhưng lỡ hứa với nhỏ rùi … không đi sao được. Xin ông Kha một tiếng tôi chạy ào về nhà tìm lấy một bộ quần áo khá nhất trong tủ đồ. Chẳng có gì đặc biệt cả, 1 chiếc quần jean mới mua hôm đi ôn thi Đại Học và cái áo thun đen bị chuột gặm 3 lổ nhỏ trên vai … đó là bộ quần áo khá nhất mà tôi có để đi chơi… Thở dài lấy tinh thần tôi phóng xe qua nhà nhỏ … chạy xe mà người cứ run run… chẳng phải vì lạnh … mà vì sợ một điều gì đó không tên.

16-3 Dành tặng em – người đã góp phần làm nên quá khứ của tôi. Đễ giữ bí mật cho những chap sau tôi sẽ không nói đây là ai, có thể là Thy, là Chị … hay một ai khác … rồi câu trả lời sẽ nằm phía sau.

Cafe Gió Bấc vẫn giữ phong cách cũ như cách đây một thời gian ngắn … và có lẽ cũng dài. Ngắn với một ai đó … nhưng dài với một người nào đó … Đã rất lâu rồi tôi chưa ghé lại café này dù chỉ một lần nào nửa… đơn vị có lẽ phải tính bằng năm ấy chứ … Nghe cứ như tôi là 1 anh chàng 30 tuổi lâu ngày mới trở lại Sài Gòn ấy … .Nhưng tôi vẫn còn nhỏ … cái tuổi còn quá nhỏ để nói rằng đơn vị tính bằng năm ấy là khoảng thời gian dài hay ngắn … hằng ngày hằng tuần … vẫn có dịp đi ngang đây mà… vẫn khung cửa sổ nhìn ra hồ Con Rùa … mọi thứ vẫn vậy chưa bao giờ thay đổi.

Hôm nay tôi có hẹn với một người … khá lâu rồi mới gặp lại … Em gọi cho tôi hàng chục cú điện thoại, hàng trăm tin nhắn vào số tôi chỉ để được gặp tôi một lần rồi kịp đáp chuyến bay ngay trong đêm để về bên ấy … Thôi thì gặp một lần … vì dù sao … tôi cũng đã từng làm em đau, dù sao … tôi cũng đã từng lợi dụng em để làm điều tôi cần phải làm … tôi muốn làm và tôi đã nhẫn tâm làm. Sài Gòn hôm qua vừa mưa … trời cũng bớt nóng hơn ngày thường … nhưng trong căn phòng của quán café này … máy điều hòa vẫn làm cho tôi cảm giác lạnh.

Chiếc taxi dừng lại bên dưới … một cô gái bước ra vội vã đi vào bên trong café … hình như em vẫn không thay đổi gì nhiều, vẫn thích mặc những chiếc áo mỏng tanh, chiếc quần màu hồng khoe đôi chân dài miên man, mái tóc cột cao để lộ hình xăm thiên thần đằng sau gáy … Chẳng cần tìm kiếm lâu, em đi thẳng lại chỗ tôi ngồi … không gian dường như hơi chật chội so với đôi chân của em thì phải … không cần cầm menu em gọi luôn

– Cho em một café giống anh này nhé

Em chỉ tay vào ly café của tôi. Phục vụ đi rồi, em tháo mắt kính ra … nhìn tôi … chợt em bịt miệng để ngăn tiếng nấc, đôi mắt em mở to như ngạc nhiên … nước mắt trào ra từ khóe mắt … Tôi không nói gì … chỉ im lặng nhìn em … .một vài phút trôi qua … tôi lên tiếng

– Coi kìa … mới gặp anh tự nhiên khóc là sao … người ta thấy người ta nói anh ăn hiếp em đó …

Em vẫn giữ đôi tay trên mặt … cố che miệng để ngăn tiếng nấc nghẹn ngào, cố ngăn những giọt nước mắt đang rơi xuống. Chàng phục vụ mang café tới, khẽ liếc mắt nhìn em … rồi quay đi … Tôi mỉm cười

– Thôi đừng khóc nửa… người ta thấy kìa…
– Sao … sao anh ra nông nổi vậy nè … bộ … .anh không biết tự chăm sóc mình hả …
Em cố lau nước mắt, nhìn tôi bằng ánh nhìn tội nghiệp thì phải.
– Bộ trông anh tàn tạ lắm hả – tôi vừa cười vừa tự xem lại mình.
– Ừ … mặt mày gì toàn mụn … coi kìa … người ốm tong teo cứ như bị nghiện đó …

Em vừa trách vừa cầm tay tôi xoay qua xoay lại kiểm tra.

– Ốm trơ xương luôn rồi nè … người đã nhỏ xíu mà ốm nửa …
– Hix mới gặp lại toàn thấy nói xấu anh không … lần đầu tiên gặp … em cũng nói xấu anh suốt … lúc trước nói xấu chưa đã hả…
Tôi cười, đưa tay lau nước mắt cho em. Em cũng mỉm cười nhìn xuống ly café
– Thì anh có đẹp hùi nào đâu … em nói thiệt không mà … Vết thương ngực của anh sao rồi
– Ừ … cũng hổng còn đau nửa em
– Thiệt không … anh có đi khám thường xuyên không … đừng có để bị lạnh đó … tại vết thương mà sức khỏe anh yếu chứ gì, lúc đó em có nghe bác sĩ nói mà … huhu
– Hì có gì đâu..từ từ anh khỏe lại … mai mốt đô con đẹp trai cho em coi 😀

Cả 2 im lặng … em thôi khóc … chỉ nhìn tôi … còn tôi thì nhìn bang quơ ra bên ngoài … dòng người vẫn qua lại … Chợt em lên tiếng phá vỡ không gian im lặng

– Anh Tiến có gửi cho em địa chỉ web của 1 câu chuyện … là anh phải không…

Nhấp một ngụm café đắng tôi gật đầu

– Ừ … em … đọc rồi à…
– Dạ! … anh … vẫn nhớ nhiều vậy sao…
– Thì … cũng mới đây mà em … rảnh rỗi … viết coi như để biết mình đã từng có giấc mơ như vậy ấy mà … Em cũng biết TruyenSex.Tv sao?
– Không anh … anh Tiến gửi qua em mới biết đó
– Uhm…

Lại im lặng … và em lại lên tiếng trước …

– Anh … hay là em sẽ nói sự thật với …
– Không … em đừng làm vậy … mọi thứ đang rất tốt đẹp mà … anh không muốn mọi chuyện lại rắc rối hơn nửa đâu. Nếu có duyên tự mỗi người sẽ đọc được. Còn hiểu anh không thì tùy…
– Nhưng nó đâu có tốt đẹp cho anh đâu … nhìn anh kìa … ra nông nổi như vậy mà tốt đẹp gì … vết thương năm ấy làm anh tàn tạ như vậy mà tốt gì … tối ngày anh cứ cười … tối ngày anh cứ ngu ngốc như vậy … sao anh không thử ích kỷ cho bản thân anh một lần đi … sao anh cứ …

Em nghẹn ngào hét lên bên tai tôi, số ít người trong quán quay nhìn về phía bàn của tôi … Tôi vội đưa tay ngăn em nói tiếp … Tôi mỉm cười

– Không làm như vậy thì anh đâu phải là anh của em quen lúc ấy đâu nè … Em chưa chịu tha thứ cho anh hả
– Không … em hổng bao giờ tha cho anh đâu … hổng có quên đâu … huhu
– Thôi … em đừng có khóc nửa … không giống em chút nào … hơn 20t đầu rồi mà còn mít ướt thấy sợ luôn
– Anh đừng có đánh trống lãng nửa. Em ghét anh lắm … em hận anh lắm … tối ngày toàn thích làm theo ý mình không à …
– Hì … biết sao giờ … đâu còn cách nào khác đâu … mà không làm vậy đâu phải là anh đâu … Nghe anh nè … mọi chuyện từ từ sẽ tốt đẹp hết mà … không phải time qua mọi thứ bình yên trôi qua sao … em đừng nhắc lại chi nửa … anh cũng đang cố gắng làm lại từ đầu nè … anh đang rất khỏe … thật đó … lần sau em về nhất định sẽ thấy anh tốt hơn giờ … hứa đó. Giờ đừng nói chuyện này nửa … Mình nói chuyện khác đi

Tôi lấy khăn giấy lau nước mắt cho em, khẽ nhéo mũi em 1 cái tôi nói tiếp
– Em ở bên đó tốt không
– Anh … đúng là đồ cứng đầu … Em học tốt … khí hậu bên đó hổng như bên mình … em hông thích … nhớ quê mình lắm. Hổng biết học tới chừng nào mới được về nước nửa.
– Nghe nói em tính ở bên đó luôn mà.
– Thì lúc đó giận anh quá em mới nói vậy … chứ … nhớ … bên này muốn chết.
– Còn giận hả.
– Sao không …
– Hì … em bên đó có …
– Có nhiều … toàn anh cao nè, đẹp trai nè … dễ thương lắm …
– Hấp dẫn thiệt … vậy có tính đưa anh nào về nước không
– Hứ … anh dư biết em đang nghĩ gì rùi mà còn hỏi câu đó nửa hả …
– Không … thì anh đùa chút mà … nhưng anh vẫn mong … em sớm tìm được niềm vui thực sự …
– Anh …

Tôi mĩm cười dựa thẳng lưng vào ghế … ngửa mặt uống thêm 1 chút café … vị đắng trôi xuống cổ họng … đáng nghét … bao năm qua vẫn cố tìm kiếm chút ngọt ngào … nhưng … cứ đứt quãng … cứ đắng mãi … thôi đành cố chứ biết làm sao. Mọi điều tôi muốn nói chỉ gói gọn “xin lỗi em” … vậy mà nảy giờ … chẳng nói ra được … Em trách tôi nhiều như vậy … chứ tôi biết … em có giận hờn gì tôi đâu. Chỉ mong … em sớm tìm được hạnh phúc … vì sự ích kỷ của tôi mà … tôi làm em mất nhiều thứ quá.

– Anh vẫn sẽ viết tiếp hả…
– Viết gì…
– Cái truyện đó…
– Ừ…
– Vậy làm sao anh quên được mọi chuyện….
– Không sao … em đừng lo cho a … nếu muốn anh sẽ …
– Không … anh cứ làm … em hổng cản anh viết đâu … mà em sẽ theo dõi đó. Em cũng muốn biết anh viết về em ra sao hì.
– Ừ anh biết ….
– Nhớ viết nhiều về hiện tại … em muốn biết anh sống ra sao…
– Ừ anh sẽ cố gắng …

Câu chuyện cứ tiếp diễn, toàn là em hỏi … và tôi trả lời … Rồi cũng đến lúc em phải đi …

– Em đi … anh có ra tiễn em không
– Không … anh không muốn gặp bạn bè em đâu
– Uhm … thích bí mật hả
– Uhm … thích lặng lẽ mới đúng
– Chừng nào về em lại tìm anh. Đừng trốn em đó
– Uhm … không trốn

Em kéo tay tôi dậy … phù … em cao thiệt …

– Anh ôm em chia tay đi
– Ừ …

Tôi kéo em vào … Tôi biết em lại khóc nửa … Tôi cố đẩy em ra … nhưng em cứ siết chặt … cũng may lúc này trên tầng ít khách, không thì lại đóng phim Hàn Quốc trước mắt thiên hạ nửa rồi … Đột nhiên em đặt vào môi tôi một nụ hôn … có muốn đẩy ra … nhưng … không thể … em cứ lùa lưỡi vào miệng tôi mãnh liệt … nụ hôn dài … đã lâu tôi chẳng hôn ai … tệ thiệt … lại bị cưỡng hôn nửa @@
Rời tôi ra … em cố cười trong nước mắt, đeo chiếc kính vào em quay đi rồi chợt quay lại

– Anh lại bị lừa … lần sau em về … em sẽ ngủ với anh, kệ anh có bạn gái hay chưa … kệ anh có thích hay không … anh không cản em được đâu .

Rồi em quay lưng đi … Vẫn phong cách chanh chua và dzữ dội này. Với tôi … em luôn cố tỏ ra chanh chua như vậy … cầu mong … thời gian dài bên đó sẽ làm em yêu một ai đó … để tôi cũng đỡ một phần tội lỗi của mình … Đã cố làm một thằng khốn … vậy mà … chẳng ai rời xa tôi mà hận ghét tôi thực sự hết … khó hiểu thật! … Sài Gòn vẫn nhộp nhịp trong dòng xe cộ qua lại … uống cho hết ly café, cả ly café còn nguyên của em nửa nè … rồi quay về với căn gác trọ nhỏ của tôi thôi … Bắt đầu lại từ đâu … luôn thật khó khăn. Sài Gòn … bình yên không nhỉ????

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132

Tags: , , , , , , ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây