Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » 12 nữ thần – Quyển 1

12 nữ thần – Quyển 1

Phần 44

3 năm sau.

Sau 3 năm săn lùng, quân đội Sài thành đã truy ra tung tích của Tử cung, Đại Nhật Chúa Tể liền đích thân dẫn quân bao vây.

Tháng 7 năm 2019, Tử cung.

Một tên thuộc hạ tức tốc chạy vào thông báo: “Thưa đại tư tế, người của Sài thành đã phát hiện ra vị trí của chúng ta, đang kéo quân đến.”

Hải Hạ mặt không biến chuyển: “Chuẩn bị nghênh chiến, chỉ cần cầm cự đến đêm trăng màu máu, hiến tế hoàn thành thì cung chủ sẽ diệt sạch bọn chúng.”

“Tuân lệnh!”

Ngày 15 tháng 7 năm 2019.

“Bảo Ngọc! Lại đây ăn nào!”

“Hu hu papa lừa con! Linh thú gà chín cựa của con vất vả thu phục lại bị papa nướng ăn rồi! Con không biết đâu, đền đi! Hu hu!”

“Bậy nào, đây là ta siêu độ cho nó, đem xương đốt thành tro cốt thì nó sẽ tiến hóa thành phượng hoàng!”

“Mấy lần trước papa cũng nói vậy, mà có thấy con nào đâu!”

“Thì ngươi ham ngủ quá, nó bay đi mất rồi còn đâu?”

Dương lúc này đã thành một thiếu niên 16 tuổi, thân hình cao lớn hơn, gương mặt vốn đã anh tuấn lại càng thêm phiêu dật xuất trần. Bảo Ngọc xinh xắn vẫn trong hình hài đứa bé 6 tuổi tí hon, hai gò má phúng phính phồng lên, rưng rưng nước mắt.

“Thôi đừng khóc nữa, ăn đi rồi papa thu phục con khác cho ngươi!”

“Hông thèm!” Bảo Ngọc lắc đầu nguầy nguậy, nhưng mùi gà nướng thơm phức phả vào mũi làm cô nàng không cưỡng được há cái miệng bé xíu đớp lấy nhai ngon lành.

Dương cười cười, đưa miếng gà bé xíu cho Bảo Ngọc cầm lấy tự ăn, còn hắn đem phần còn lại của con gà đưa lên miệng cắn lấy.

Chợt một cảm giác chết chóc trỗi dậy làm Dương lạnh cả sống lưng, hắn bật dậy đem Bảo Ngọc giấu vào trong nhẫn rồi thủ thế, mắt hướng về nguồn phát ra sát khí.

Hải Hạ đang đạp không bước đến, gương mặt lạnh tanh của hắn tỏ ra vô cùng kinh ngạc khi thấy thiếu niên 16 tuổi đang đứng dưới cửa hang, mất vài giây suy nghĩ mới nhận ra chính là Dương.

“Làm sao ngươi giải được phong ấn?” Hải Hạ đứng trên không hỏi xuống.

“Mẹ kiếp! Cái phong ấn cùi mía! Thả ta ra khỏi đây mau!” Dương đứng dưới mắng lên, dù mạnh miệng nhưng tay chân hắn đang run run trước sát khí kinh khủng của một Chúa Tể.

“Không những thoát khỏi phong ấn mà còn đột phá Linh Úy, tăng đến Linh Úy cấp 8! Ngươi quả nhiên là phi thường!” Hải Hạ gật gù.

Đối diện với một Chúa Tể, Dương biết bản thân hắn không có đường thoát, bèn tìm cách câu giờ hy vọng có người đến cứu.

“Ông nhốt ta trong này suốt 3 năm nay để làm gì?”

“Chờ đêm huyết nguyệt – tháng cô hồn để đem ngươi đi hiến tế!”

“Hiến tế cho ai?”

“Cứ đi rồi sẽ biết!” Hải Hạ nói, sau đó đáp xuống định bắt lấy Dương.

Thấy Hải Hạ định bắt mình, Dương liền liều mạng vận hành Tiên Long hóa.

“Ồ! Không những Tiên hóa mà còn Long hóa, hèn gì lão già Đại Nhật lại điên cuồng săn lùng chúng ta đòi mang ngươi về bằng được.” Hải Hạ ra vẻ ngạc nhiên, nhưng không chút lo lắng bước tới trỏ hai ngón tay lên giữa trán dương, một luồng khí tím từ ngón tay hắn lan vào trán Dương, lập tức Tiên Long hóa đình trệ, Dương trở lại hình người, lâm vào hôn mê.

Khi tỉnh lại, Dương thấy mình bị trói đứng trong một gian mật thất u ám tựa như một hầm mộ, giữa mật thất đặt một cỗ quan tài làm bằng thủy tinh tím, bao bọc một mỹ nhân sắc sảo tuyệt trần. Hải Hạ đang đứng cúi mình trước quan tài.

“Thưa Nữ Thần cao quý, huyết nguyệt đang tròn dần, vật hiến đã chuẩn bị, kẻ tôi tớ xin được phép mang người trở lại với nhân gian…”

Hải Hạ thi hành một ít lễ nghi rồi tiến lại chỗ Dương, trên tay cầm một con dao ngắn, đem lưỡi dao kê vào cái thứ giữa hai chân Dương.

“Ê ê! Hông có chơi lầy nha cha nội…” Dương sợ són dái khi cảm thấy lưỡi dao sắc lạnh từ từ kê vào gốc dương vật hắn.

“Yên tâm! Sẽ không đau đâu, bởi vì sau khi cắt tinh hoàn của ngươi đi, ta sẽ ban cho ngươi một cái chết êm ái…”

Hải Hạ kéo quần Dương xuống, kê lưỡi dao vào…

Chợt một tên thuộc hạ hối hả chạy vào tâu: “Đại nhân! Đại Nhật Chúa Tể xông vào cung rồi!”

“Mẹ kiếp, sao hắn vào nhanh vậy? Còn 5 phút nữa mới đến đỉnh huyết nguyệt, ngươi thay ta hiến tế, ta đi cản lão!”

Hải Hạ rời đi, không quên cúi mình chào cô gái trong cỗ quan tài.

“Ê! Thả ta ra! Thả ta ra!” Dương gào to, tên thuộc hạ nhận lấy con dao, tiến lại định thực hiện nốt công việc của Hải Hạ trước đó.

“Cứu ta với! Tha cho ta đi! Hu hu!” Dương gào khóc thảm thiết, con dao kề vào gốc dương vật hắn và bắt đầu cứa nhẹ.

Chợt, trong linh hồn Dương có gì đó xáo động, rồi Bảo Ngọc từ trong nhẫn bay ra, mang trên lưng đôi cánh bạch ngọc, tay cầm đoạn kiếm Nghịch Thiên nhanh như tia chớp phóng đến chém đứt lìa cổ của gã thuộc hạ.

Màn đêm u ám, bầu trời không sao được thắp sáng bởi một vầng huyết nguyệt chưa tròn.

“TẤN CÔNG!!!”

Gió xào xạc, đất rung chuyển, cây rừng đổ ngã, một đoàn quân dũng mãnh hàng trăm người hướng về phía tòa cung điện ẩn sâu trong rừng cây cổ thụ.

Chiến đấu ở thế giới này không có súng ống bom đạn, càng không có các loại xe tăng, máy bay, thay vào đó là những linh thú chiến đấu, những linh thuật có khả năng hủy diệt.

Phe phòng thủ lập một rào chắn người ngăn cản tiên phong của đối phương xông đến, va chạm không ngừng. Bên phe tấn công, đất đá bay lên tích tụ thành một khối khổng lồ trên bầu trời rồi bị nung nóng thành một khối nham thạch đâm thẳng vào tòa cung điện nhưng bị một bức tường băng cản lại, một bóng người nhanh như chớp đạp băng xông lên, tay cầm một thanh đại đao chém tảng nham thạch thành nhiều mảnh nhỏ.

Dưới vầng huyết nguyệt, những linh thú có cánh lượn lờ chờ chực, thỉnh thoảng lại sà xuống xâu xé những Linh Sĩ, Linh Úy bất cẩn, đôi khi lại mổ vào mắt những con linh thú khổng lồ dưới mặt đất.

Thế trận dần nghiêng về phe Sài thành khi Đại Nhật Chúa Tể đạp không tiến tới một trảm chém chết 2 tên Linh Vương của phe Tử cung, khiến đại tư tế Hải Hạ phải đích thân ra ngăn cản.

Trong gian mật thất cất giấu quan tài thủy tinh tím, một cơn buồn nôn tràn lên cổ họng Dương khi hắn nhìn thấy cái đầu của gã thuộc hạ Tử cung lìa khỏi cổ, máu phun tung tóe. Bảo Ngọc quay lại chém đứt những sợi dây trói được linh lực gia cố trên người Dương, rồi trở lại hình dạng bình thường, ngã xuống đất ngất đi.

“Bảo Ngọc!” Dương lo lắng cúi xuống bế Bảo Ngọc lên, thở phào khi thấy cô bé vẫn còn thở đều. Lại nghĩ đến chuyện Bảo Ngọc, Dương đã biết cô bé có thể Tiên hóa, nhưng không ngờ lại dễ dàng chém chết một tên thành viên của Tử cung có cấp bậc không dưới Dương, dù là nhờ yếu tố bất ngờ nhưng Dương không khỏi rùng mình, tự nhắc mình không được chọc tức con bé cực kỳ dễ thương mà cũng cực kỳ nguy hiểm này.

Thu Bảo Ngọc và đoạn kiếm vào trong nhẫn, Dương liếc nhìn cái đầu nằm lông lốc dưới đất, vừa sợ vừa giận muốn sút một cú nhưng không dám, thử đến mở cửa tìm cách trốn đi nhưng không mở được, lại chuyển sang nhìn cái quan tài màu tím.

“Đây là Nữ Thần sao?” Dương nhìn vào cỗ quan tài, qua sắc tím ma mị, hắn thấy một mỹ nhân tuyệt sắc mà trong những người đẹp hắn từng thấy chỉ có Nữ Thần Thời Gian là sánh bằng, dù nằm trong quan tài nhưng gương mặt vẫn tươi tắn như người sống, lại có nét ma mị và sắc bén dị thường.

“Bả ngủm rồi hả Google?” Dương nghi hoặc hỏi, nhưng không có lời đáp.

“Không biết thịt bả luôn thì Thôn Thiên Địa có tăng cấp không ta?” Google vô dụng nên Dương đành tự nói với bản thân.

“Kệ mẹ nó, chơi luôn!”

Dương đánh liều kéo nắp quan tài ra, một luồng khí tức âm u rùng rợn tràn ra ngoài làm Dương rùng mình một cái, hít một hơi sâu mới dám đưa tay vào đặt lên trước mũi cô gái. Một luồng hơi thở ấm áp phả vào ngón tay làm Dương giật mình vội thu tay lại, sau đó hắn lấy lại bình tĩnh, cho tay lên ngực nàng để cảm nhận nhịp tim, quả nhiên tim còn đập, cô gái này vẫn còn sống.

Nhưng đấy không còn là vấn đề, cảm giác mềm mại nơi bàn tay mà suốt 3 năm nay thèm khát làm dương quên cả nỗi sợ, sẵn tay, hắn luồn xuống dưới áo bóp nhẹ vào quả đào căng tròn của nàng. Không ngờ nụ ti bị bàn tay Dương cọ sát lại dần cương lên, làm Dương lo lắng nhìn lên xem cô gái có tỉnh chưa, không ngờ gương mặt nàng dường như đang dần ửng đỏ.

Dương thử véo nhẹ đầu ti cô gái, nàng không có phản ứng, hắn liều mạng véo thật mạnh, nàng cũng không có phản ứng, chỉ có gương mặt đang đỏ dần.

“Đù! Thơm rồi!” Dương hí hửng mừng thầm, làm tình với xác chết thì rất rùng rợn, nhưng với một cô gái sống thực vật thì đối với thứ bại hoại nhịn làm tình 3 năm như Dương chẳng khác mấy so với chịch một mỹ nữ đang ngủ say.

Dương lấy trong nhẫn ra một tấm nệm mỏng trải xuống nền đá cứng lạnh, sau đó bế cô gái ra khỏi quan tài đem đặt nàng xuống.

Không biết khi nào Hải Hạ trở lại, cũng không có kiên nhẫn để dạo đầu bài bản với một người thực vật. Dương nâng cặp đùi trắng hồng không một vết tỳ của người đẹp lên, lộ ra đôi môi hồng tươi nguyên hoàn hảo dưới vườn lông gọn gàn xinh xắn.

Khô khan, lạnh lẽo, rồi mềm mại, ướt át dần. Ngón tay Dương tò mò nghịch phá âm vật của cô gái, cơ thể nàng vẫn tĩnh lặng, chỉ có đôi gò má mỗi lúc một hồng và âm đạo từ từ tiết ra thứ chất nhờn long lanh quyến rũ.

Mật thất chợt rung chuyển, dường như Tử cung đang dần bị xông phá.

Dương cởi quần ra, đem dương vật mình hướng đến cửa mình của Nữ Thần xinh đẹp, chợt nhớ ra một lời nhắc của Google: “… dương vật nổ tung.”

Dương e ngại thử quệt ngón tay dính dâm thủy lên dương vật mình, ngoài làm dương vật hăng hơn thì không có gì xảy ra. Google không nói dối, nhưng đấy là đối với người thường, còn Dương có Long thể, Tiên huyết tinh thuần nên không bị ảnh hưởng.

Dương vẫn chưa hết lo, thử đem dương vật chạm vào âm vật của cô gái, đẩy phần đầu khấc vào sâu trong nàng, cảm giác mềm mại, ẩm ướt lan tỏa khiến Dương sướng rơn người, đã 3 năm rồi hắn mới lần nữa được đặt dương vật vào cửa mình phụ nữ.

“Này thì hiến tế này!”

Dương khoái trá lấy đà đẩy một phát xông phá màng trinh, cắm sâu vào âm đạo cô gái. Sau 3 năm, dương vật hắn đã phát triển hơn trước, đầu khấc cắm hẳn vào tử cung nàng.

“Này thì Nữ Thần này!”

Dương rút dương vật ra rồi đẩy sâu vào lần nữa, một tay hắn vịn đùi cô gái, tay còn lại kéo lớp áo mỏng của nàng xuống khỏi ngực, bắt đầu vừa đẩy đưa dương vật vừa bóp nắn hai quả đào thơm tươi rói của nàng.

Trong cơn sướng khoái khó tả, Dương sực nhớ ra mình chưa vận công pháp, liền bắt đầu vận công thực hiện quá trình dung hợp linh hồn. Căn hầm lại lần nữa rung chuyển, Dương vội vàng hì hục đẩy dương vật vào âm đạo mềm mại của cô gái, tránh việc Hải Hạ xông vào phá hỏng chuyện vui.

“Sao mà bót quá!” Dương cười khoái trá, thầm tưởng tượng gương mặt của Hải Hạ khi thấy Nữ Thần của hắn bị Dương chịch cho tơi bời.

Huyết nguyệt tròn dần…

Chỉ vài phút trôi qua, kết hợp với nỗ lực sau 3 năm quay tay và sự vội vàng không vướng bận chuyện cô gái có sướng hay không, Dương nhanh chóng đưa bản thân lên đỉnh.

Khi tinh dịch của Dương xuất vào tử cung cô gái cũng chính là lúc trăng vừa toàn vẹn, linh hồn cô gái như được tưới một dòng thánh thủy và bắt đầu hồi phục…

Đôi mắt sắc sảo hé mở…

“Phi Công… là chàng sao… Chàng muốn dung hợp linh hồn với ta?”

Dương giật mình, vội chém liều: “Ờ… ờ… ta là phi công đây…” Nói xong, mặt Dương đơ ra vì bất ngờ và say mê, gương mặt tuyệt mỹ, ánh mắt sắc bén lạnh lùng của Nữ Thần Tử Vong không ngờ lại lộ ra nét thẹn thùng khiến lòng người xao động.

Dung hợp hoàn thành, khắp người Dương tỏa ra một vầng khí chất đen như bóng tối rồi tan biến vào hư vô. Thôn Thiên Địa tăng lên một tầng, sinh ra khả năng tự hấp tụ liên tục, trong mọi lúc mọi nơi, linh hồn sẽ không ngừng tự hấp thu một lượng nhỏ linh lực thiên địa, giúp người tu luyện không cần vận công cũng có thể tiến bộ với tốc độ chậm.

Trong lúc Dương và cô gái đang say trong cơn mê tình, chợt rầm một cái, cánh cửa mật thất vỡ tan, một bóng người áo tím ngã ra nền phòng, là Hải Hạ.

Hải Hạ thân hình te tua gượng dậy, dù là Chúa Tể nhưng hắn cũng không thể nào sánh bằng một Chúa Tể lâu năm như Đại Nhật.

Thấy Hải Hạ, Dương sợ hãi đứng dậy kéo quần lên chạy ra cửa, tông phải thân hình to lớn của Đại Nhật Chúa Tể rồi bật ngửa ra đất.

Đại Nhật Chúa Tể không thèm ngó Dương vì nghĩ hắn là một thuộc hạ của Tử cung, giơ mũi kiếm về phía Hải Hạ và nói: “Ngươi còn chạy đi đâu! Ủa!” Đang nói, Đại Nhật chợt rùng mình vì phát hiện một luồng sát khí khủng khiếp nhắm thẳng vào mình.

“To gan! Dám làm hỏng chuyện của ta?” Cô gái kéo áo ngồi dậy, mái tóc tím bồng bềnh, đôi mắt tím sắc lạnh liếc Đại Nhật, giọng nói sắc lẻm lạnh lùng phát ra từ đôi môi hồng tuyệt diệu.

“Cung nghênh Nữ Thần!” Hải Hạ thấy Nữ Thần hồi tỉnh, liền mừng rỡ cúi mình hành lễ.

“Nàng là Nữ Thần Tử Vong!” Đại Nhật hoảng hồn lui lại thủ thế.

Cô gái phớt lờ Đại Nhật và Hải Hạ, gương mặt lạnh lùng ma mị không ngờ lại hướng đến Dương nở một nụ cười bẽn lẽn như thiếu nữ 18, nàng nói nhẹ: “Phi Công, chàng lại đây với thiếp…”

Dương trợn mắt, ngu sao lại.

Hải Hạ liền chen vào: “Thưa Nữ Thần, hắn không phải Phi Công, hắn là Võ Phi Dương, cháu nội của Phi Công và Diễm Kiều!”

Đại Nhật Chúa Tể khi biết thiếu niên vừa tông phải mình chính là Võ Phi Dương, liền tiến tại kéo hắn lui ra sau.

Gương mặt đang cười bẽn lẽn của Nữ Thần Tử Vong bắt đầu biến chuyển, trở lại với nét mặt lạnh lùng u ám. Nàng im lặng, thầm cảm nhận một lượng tinh dịch ấm áp đang nằm trong tử cung mình, sau đó lại liếc sang Dương.

“Giống lắm… nhưng cũng khác lắm… Ngươi không phải chàng…” Nàng khẽ nói, như chỉ để mình mình nghe, rồi nàng đứng dậy…

“Các ngươi đi hết đi, ta muốn yên tĩnh…” Nàng buồn bã nói, rồi răng cắn chặt môi…

Đại Nhật thở phào, vội cúi mình chào nàng rồi định dắt Dương đi.

Thấy nét buồn bã của nàng, Dương chợt cảm thấy tim hắn có gì đó đau nhói, buộc miệng hỏi: “Nàng tên là gì?”

“Th… ta tên Tử Linh…” Nàng run run đáp, sau đó phất tay ra hiệu đuổi người…

“Nhưng thưa Nữ Thần, hiến tế đã thành công, giờ ta giết hắn được chứ?” Hải Hạ cố níu kéo.

“Ngươi muốn giết ai?” Tử Linh trở lại giọng lạnh lùng.

“Hắn!” Hải Hạ chỉ tay vào Dương: “Ta phải giết hắn, vì ông và cha hắn mà Diễm Kiều bị vấy bẩn, nàng đã hứa sẽ giúp ta trả thù!”

“Cút khỏi đây ngay!” Tử Linh liếc Hải Hạ bằng một ánh mắt sắc đến nỗi làm Dương tưởng Hải Hạ đã bị chém bay đầu, quanh người nàng tỏa ra những luồng khí tức màu tím hư ảo.

“V… vâng!” Hải Hạ miễn cưỡng cùi chào lần nữa rồi quay ra, nhìn Dương bằng ánh mắt ăn tươi nuốt sống.

Đại Nhật cũng cúi chào Tử Linh lần nữa rồi kéo Dương ra ngoài, Hải Hạ cũng đi theo, nhưng không làm gì được Dương vì có Đại Nhật Chúa Tể bảo vệ.

Dù đang thắng thế nhưng vì sự xuất hiện của Nữ Thần Tử Vong, Đại Nhật Chúa Tể đành kiêng kỵ rút quân, tránh chuyện nàng ta tức giận đem cả đoàn giết sạch.

Dương theo đoàn quân trở về Sài thành, trong lòng háo hức muốn xem bọn Nhật, My, Sinh, Chung, Trần đã lớn thế nào, và sẽ vui mừng ra sao khi thấy hắn trở về sau 3 năm mất tích. Hí hửng không bao lâu, Dương chợt nhớ đến Diễm, không biết 3 năm hắn mất tích nàng ra sao, nhất định phải về nhà một chuyến.

“Ngươi đấy, vì ngươi mà đại ca trùm nhà ta cứ theo đày đọa ta mãi!”

Dương đang ngồi trên xe ngựa nghĩ vu vơ, Đại Nhật Chúa Tể oai vệ ngồi đối diện nói.

“Ý ông nói Như Nhật? Hắn giờ ra sao rồi ạ?” Dương thích thú hỏi.

Đại Nhật Chúa Tề nhướng mày: “Như Nhật nào? À! Nó đang dự thi liên học viện, hôm nay là vòng cuối rồi đấy! Mẹ bà nó giờ mới nhớ! Về lẹ xem nào!”

Đại Nhật Chúa Tể nói xong, vội túm áo Dương đạp không bay về hướng Sài thành.

Năm nay, cuộc thi được Hoàng thành – Huế đăng cai tổ chức, nhưng sân vận động Thống Nhất – Sài thành vẫn chật ních khán giả đến cổ vũ đội nhà qua truyền hình trực tiếp. Khi Đại Nhật Chúa Tể đem Dương đến nơi thì trận đấu đã gần đến hồi kết, trên màn hình chỉ còn Hoài Bão và Sùng Hạo đối chiến.

“Và trên màn hình của chúng ta, Bạch long bá vương Sùng Hạo đối chiến Vô sắc tiên vũ Nguyễn Hoài Bão, liệu ai sẽ chiến thắng và đoạt ngôi vô địch?”

Hai thiếu niên đứng đối diện nhau, Sùng Hạo thân hình săn chắc lực lưỡng với gương mặt anh tuấn mạnh mẽ và mái tóc bạc cắt ngắn, từ trên cơ thể hắn bắt đầu mọc ra một bộ giáp vảy rồng màu trắng, một cái sừng và một cái đuôi, trông còn oai vệ hơn xa 3 năm trước.

Hoài Bão đồng thời cũng tiên hóa, cả người lơ lững được bọc trong một quả cầu ánh sáng pha lê rồi mọc ra một đôi cánh trong suốt với hào quang lấp lánh hơn xưa, vóc người hắn vẫn thư sinh, gương mặt đang trưởng thành càng thêm anh tuấn.

Binh!

Cả hai lao vào nhau rồi dội ra, nơi va chạm bắn ra những tia lửa.

Linh lực chiến thể lực.

Binh! Binh! Binh!

Liên tiếp là những pha xông thẳng vào nhau nảy lửa, đất đá nứt vỡ văng tung tóe, khói bụi mù mịt.

Sau một tràng dài va chạm và rượt đuổi, Sùng Hạo rút ra một thanh kiếm dài trong suốt…

“Thuận Thiên kiếm!”

“Chính là thần bảo Thuận Thiên kiếm! Liệu Hoài Bão có cản nổi không?”

Sùng Hạo lui ra, tay nắm chặt cán kiếm chuẩn bị chém một đường kiếm kinh thiên.

Nhưng Hoài Bão không nao núng, từ trong nhẫn lấy ra một khối màu vàng kim đúc thành hình một con rồng đứng trên một khối hình vuông mỏng.

“Sắc Mệnh Chi Bảo ấn!”

“Chính là thần bảo Sắc Mệnh Chi Bảo ấn! Là Bảo Vật truyền đời của hoàng tộc Hoàng thành!”

Hoài Bão giơ khối ấn lên cao, hiện ra 4 chữ vàng “Sắc Mệnh Chi Bảo”, sau đó dòng chữ hóa thành một con rồng vàng khổng lồ hư ảo.

Sùng Hạo xuất kiếm, Hoài Bão giơ tay chưởng đến, con rồng khổng lồ gầm to rồi xông tới cản đường kiếm.

ẦM!

Hai thần bảo đối chiến, kinh thiên động địa!

“Thế nào? Kích thích chứ?” Đại Nhật Chúa Tể gật gù rồi nói với Dương.

Khói bụi tan dần, Hoài Bão và Sùng Hạo đều bắt đầu kiệt sức, nhưng vẫn gượng dậy xông tới tấn công đối phương. Cả hai tấn công yếu dần, nhưng không vì thế mà trận đánh kém phần hấp dẫn, vì mọi người đều muốn biết ai sẽ thành tân vương.

Cuối cùng, cả hai kiệt sức, đành nhận lấy kết quả hòa, cùng chia sẻ ngôi vô địch, khán giả khắp nơi vỗ tay hoan hô cho một trận đánh đẹp mắt, nhưng trong lòng mỗi người đều lưu giữ hình dáng một nhà vô địch khác, kẻ được cho là đứng đầu trong “thế hệ phi thường”, Hắc vũ tiên long, Võ Phi Dương.

Dương run run vì phấn khích, cứ tưởng hắn đã tiến bộ nghịch thiên, nào ngờ hai tên nhóc con này cũng nghịch thiên chẳng kém, thế giới này quả nhiên nhiều điều thú vị!

Cuộc thi kết thúc, Đại Nhật Chúa Tể đưa Dương về đến tận sân thượng ký túc xá học viện nữ thần rồi bay đi.

Đứng giữa trời xanh mênh mông cho gió lồng lộng thồi vào người, Dương nhìn quanh khu học viện lạ mà quen, thời gian hắn ở học viện này còn ít hơn thời gian sống cùng Bảo Ngọc trong linh cảnh của Tử cung, nhưng khác với linh cảnh buồn chán kia, nơi đây tràn ngập tiếng cười đùa nhộn nhịp.

Dương nhớ những buổi chiều cùng bọn thằng Sinh, Chung, Trần ăn nhậu rồi đau bụng tranh nhau nhà vệ sinh, nhớ những lần vô ý bị Như Nhật đánh cho choáng váng, nhớ cô bé My hễ cứ nhìn thấy hắn là thẹn thùng đỏ mặt, nhớ cô giáo Mộng xinh tươi thường trao cho hắn những nụ cười như nắng tỏa, nhớ hiệu trưởng Lệ nghiêm nghị nhưng không kém phần quyến rũ đến động lòng người, nhớ cả những buổi tập luyện vất vả nhưng cũng ngập tiếng cười với bọn Hải, Đốc, Đào, Liên…

“4 người đó đã tốt nghiệp mấy năm rồi…” Dương thở dài.

3 năm không phải là dài, nhưng 3 năm đủ để quen thuộc cách mấy cũng sinh ra bỡ ngỡ bồi hồi.

Dương bước xuống hành lang quen thuộc, dừng chân trước căn phòng số 2016, cánh cửa đã khóa kín. Dương dễ dàng bẻ gãy ổ khóa, đẩy cửa bước vào phòng. Căn phòng lạnh lẽo, không có dấu vết nào cho thấy có người ở, nhưng vẫn sạch sẽ đợi một người về…

Dương lại ngồi xuống chiếc giường mà hắn vẫn thường ngồi tu luyện, nhìn qua chiếc giường đối diện, nơi hắn thường lén ngắm Như Nhật lúc nàng ngủ say.

Dương đang ngồi hoài niệm, ngoài hành lang có tiếng chân tiến đến gần rồi dừng lại trước cửa phòng.

“Ủa? Phòng của Hắc Long đại ca mở cửa này!” Một giọng nam đang trong quá trình vỡ giọng hỏi.

“Chắc chị Nguyệt lại đến quét dọn!” Một đứa khác đoán mò.

“Ngu à? Chị Nguyệt, chị My đều đang ở tít ngoài Huế!”

“Ừ nhỉ! Mà ổ khóa bị bẻ gãy này!”

Hai thằng nhóc năm hai xem xét ổ khóa rồi tức giận đẩy cửa vào chửi: “Mẹ nó! Mày là thằng mặt lờ nào mà dám xông vào phòng của Hắc Long đại ca!”

Dương nhìn ra, đó là 2 thằng trẻ trâu lạ hoắc, chúng vào trường khi Dương đã mất tích nên chỉ nghe về Dương và những lời đồn.

“Hắc Long là thằng nào?” Dương hỏi.

“Hắc Long đại ca chính là Hắc Vũ Tiên Long, huyền thoại trẻ trâu chuyên gây sự đánh lộn của trường mà dám gọi bằng thằng, mày có tin anh em băng Hắc Long cắt trym mày băm ra làm xúc xích không?”

“Đệt!”

“Mày đệt cái gì? Xúc phạm băng Hắc Long là khỏi ngóc đầu dậy nhá! Mấy hôm trước có mấy thằng dám bịa đặt rằng có quen Hắc Long đại ca, bị Hắc Lào nhị ca bắt đem đi trị tội rồi đấy!”

Nghe tiếng ồn ào, một thiếu niên cao ráo đi ngang ghé lại mắng: “Chuyện gì đó bây?”

“A! Hắc Ín sư huynh! Thằng này dám xông vào phòng của Hắc Long đại ca này!”

“Tao…” Dương mở miệng định giải thích nhưng bị chen ngang.

“Tao cái gì mà tao! Đem nó đến phòng nhị ca xử lý!”

Thế là Dương bị 3 thằng trẻ trâu giải đi, hắn cũng lười giải thích với bọn này, không phải vì hắn khiêm tốn lịch sự mà là muốn cho bọn trẻ trâu này sợ đến há mồm tự khoanh tay cúi đầu xin lỗi khi biết hắn là ai. Nghĩ đến cảnh ấy, Dương không khỏi bật cười khoái trá.

Chát!

Một tiếng bạt tai vang lên, thằng Hắc Ín táng mạnh vào mặt Dương và mắng: “Cười cái gì mà cười!”

“A đù…” Dương rất cay cú nhưng cố kềm chế, theo bọn trẩu xuống dưới, đến một phòng của tầng 16.

Thằng Hắc Ín gõ cửa, có một tiếng gọi ra: “Ai đó?”

“Là Hắc Ín đây nhị ca, có một thằng bố láo dám xông vô phá phòng đại ca, em giải nó xuống cho nhị ca xử!”

Cửa mở, đứng trước cửa là một thằng cao to nhưng xấu xí, mắt lé răng hô, nó chính là Hắc Lào, phó thủ lĩnh của băng Hắc Long.

Hắc Lào và Dương nhìn chằm chằm vào nhau, Dương tính ra là học viên năm 4, còn Hắc Lào chỉ là học viên năm 3 nên cũng như bọn ban nãy không biết Dương là ai.

“Nhìn mặt đẹp trai kinh nhỉ! Có bạn gái chưa?” Hắc Lào hỏi sau khi dò xét Dương.

“Băng này thằng nào đang nắm quyền, kêu nó ra gặp tao!” Dương cố ra vẻ ngầu, nói với giọng lạnh lùng nhất có thể.

“Mày có tư cách gặp đại ca Hắc Long sao?”

“Vậy còn thằng Vu Sinh, Từ Trần, Lâm Chung đâu? Kêu tụi nó ra đây!” Dương nói tiếp, hắn đoán rằng băng Hắc Long này là do bọn Vu Sinh lập nên mới tôn hắn làm thủ lĩnh.

“Vu Sinh? Ý mày nói 3 thằng bịa đặt giả làm người quen của Hắc Long đại ca đó hả? Thì ra là cùng một giuộc! Qua đây!”

Hắc Lào nhướng mày, con mắt lé càng thêm lé, hất đầu về phía góc phòng. Lúc này Dương mới thấy nơi góc phòng có một chỗ tường bị đục thủng thành cửa qua phòng bên cạnh.

Dương theo Hắc Lào đi qua phòng kế bên, nơi có một thằng học viên năm 5 đang ngồi trước một tấm rèm che kín nữa phòng, phì phèo điếu thuốc.

“Tiêu Tùng đại ca! Thằng này quen với 3 đứa nó!” Hắc Lào cúi chào.

Tiêu Tùng nhìn Dương, rồi lạnh lùng đứng dậy kéo tấm rèm che sang bên, lộ ra ba thiếu niên 16 tuổi bị trói lên tường, toàn thân đầy vết máu.

“Vu Sinh, Từ Trần, Lâm Chung?” Dương thốt lên bất ngờ, tuy hình dáng có khác nhưng Dương vẫn có thể nhận ra Vu Sinh nhờ mái tóc vàng đặc trưng.

“Tụi nó là gì của mày?” Tiêu Tùng nhướng mày hỏi.

Mặt Dương tối sầm lại: “Tại sao mày đánh tụi nó?”

“Tại sao à? Tại vì chúng nó ve vãn bạn gái tao! Tao với Băng Hà quen nhau từ nhỏ, thế éo nào hai thằng chó Lâm Chung, Từ Trần dám tranh nhau cua nàng! Tao muốn xử tụi nó lâu rồi! Nhưng thằng chó Vu Sinh này cứ xen vào, gọi Như Nguyệt và Diễm My đến cứu chúng nó! Giờ thì sao? Diễm My và Như Nguyệt ra Huế rồi, mày nói xem giờ tao không đánh tụi nó thì lúc nào mới đánh được?”

“Mày muốn chết sao!” Dương lạnh lùng, nắm đấm nắm chặt.

“Mạnh miệng nhỉ? Mày không biết tao là ai sao?” Tiêu Tùng đứng dậy, quăng điếu thuốc đi, lấy ra một đôi bao tay đen gắn vuốt sắc nhọn mang vào tay.

Dương vẫn đứng yên.

Tiêu Tùng giơ hai cánh tay bọc găng đen, đứng gồng theo tư thế Tiên Long hóa của Dương và nói: “Tao chính là Hắc Vũ Tiên Long Plus – Tiêu Tùng!”

“Chết mày rồi con! Đại ca đã Long hóa thì mày xong đời rồi!” Thằng Hắc Lào phụ họa.

Xoẹt xoẹt!

Chợt một âm thanh như điện cao thế phát ra, Tiêu Tùng và Hắc Lào vội nhìn Dương. Dương vẫn đứng yên, thần thái bình tĩnh, nhưng cánh tay phải hắn lại tỏa ra những tia điện màu đen không ngừng chớp nháy.

“Đó là Lôi thuộc tính? Sao lại có màu đen thế kia!” Hắc Lào nghi vấn.

“Lôi linh lực màu đen…” Tiêu Tùng nhíu mày suy nghĩ, rồi chợt nhớ ra, toàn thân bắt đầu run lẩy bẩy: “Đó là… Lôi nguyên tố biến dị, Hắc Ma Đế Lôi!”

“Ừ, nó đó!” Dương lạnh lùng đáp.

Khi đưa nguyên tố vào linh hồn, sẽ có tỷ lệ nhỏ sinh ra những loại nguyên tố dị biến có thể yếu hơn nhưng cũng có thể bá đạo hơn xa dạng nguyên tố thông thường. Hắc Ma Đế Lôi chính là kết quả sinh ra ngay trong lần dung nạp nguyên tố đầu tiên của Dương khiến hắn vô cùng bất ngờ. Nhưng nguyên tố biến dị càng mạnh thì càng khó điều khiển, Dương đã mất hẳn 1 năm trời để khống chế được nó.

Chân Dương tụ linh lực, nhanh như chớp đã tiến đến dùng bàn tay đầy lôi điện tóm đầu Tiêu Tùng nâng lên cao.

“A A A A….” Tiêu Tùng bị lôi điện điên cuồng xông phá, lớp phòng ngự của hắn so với Hắc Ma Đế Lôi của Linh Úy cấp 8 như Dương chỉ là tờ giấy mỏng, sau đó Dương buông tay, hắn ngã ra đất, khắp người vẫn không ngừng co giật.

“Ng… ngươi l… là ai!” Thằng Hắc Lào run lẩy bẫy ngồi bẹp xuống, tè ướt cả quần.

“Tao là bạn của 3 thằng nó!” Dương nghiến răng, đá một đá làm Hắc Lào đầu cắm xuyên tường, sau đó đạp cửa vác bọn Vu Sinh đi.

Ba thằng đàn em ở phòng bên đứng run như cầy sấy khi thấy cái đầu đầy máu của Hắc Lào lộ ra từ vách tường…

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200

Tags: , , , , , , , , , , , ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 8: Cô giáo Mai
Top 11: Sói săn mồi
Top 17: Tiểu Mai
Top 20: Gái một con
Top 27: Diễm
Top 37: Dì ba
Top 38: Tội lỗi
Top 40: Tình mãi xanh
Top 42: Xóm nghèo
Top 46: Tru Tiên