Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » 12 nữ thần – Quyển 1

12 nữ thần – Quyển 1

Phần 34

28 giờ kể từ khi vòng thi thứ nhất bắt đầu, giữa linh cảnh xuất hiện một miệng giếng khổng lồ sâu hun hút, một con ếch khổng lồ từ dưới giếng nhảy lên dọa cho cả 4 đội thi một phen hoảng hồn, không những vậy, con ếch còn rống một tiếng kêu gọi toàn bộ linh thú trong rừng tập trung lại đem vây tất cả thí sinh vào giữa, một cuộc chiến bắt buộc!

“Đâu phải sinh tồn! Đây là hấp diêm!” Một khán giả thốt lên.

Khán đài ở học viện Nữ Thần, nhóm Sinh, Chung, Trần, Nhật, My và cả Mộng đều dõi theo màn hình, cô bé Bảo Ngọc ngồi trên vai Như Nhật thấy con ếch khổng lồ xấu xí mà sợ đến phát khóc, cuộc thi không cho phép mang theo linh thú hoặc tinh linh nên Dương buộc phải để Bảo Ngọc ở lại dù cô bé lì lợm phản đối.

Con ếch đang lườm lườm nhìn về hướng đội Dương nấp.

“Hình như nó thấy chúng ta rồi!” Vân Hải nói.

“Làm sao đây? Có cách nào hạ con ếch không Dương?” Châu Đốc hỏi.

Dương run như cầy sấy, ở thế giới cũ của hắn làm gì có cái thứ kinh khủng như vầy, hắn hỏi thầm: “Con gì đây Google, làm sao trị nó?”

“Ếch mặt quỷ, linh thú lưỡng cư loại khổng lồ, giáp cứng chắc, chân rất khỏe, tấn công bằng vuốt và lưỡi, ngoài ra còn có chiêu lấy thịt đè người. Có lượng linh lực hùng hậu, linh lực Linh Tá cấp 2. Nhược điểm nằm ở chiếc lưỡi, nhưng luôn được linh lực bảo hộ.”

Linh Tá cấp 2, trong bọn thí sinh dự thi, đứa mạnh nhất cũng chỉ dừng ở mức Linh Úy cấp 5, hoàn toàn không có cửa so sánh với con ếch, Dương tức giận thầm mắng Google, trong này có con quái vật kinh khủng như vậy mà không báo cho hắn biết sớm, lúc thì rất thông minh và thấu hiểu hắn, lúc lại vô cảm máy móc chỉ trả lời khi được hỏi.

Nhưng đây không phải lúc nghiên cứu, cơn lũ linh thú đã dồn 3 đội khác vào gần miệng giếng, làm thu hút sự chú ý của con ếch.

“Mẹ kiếp! Đây là ép chúng ta liều mạng mà!” Sùng Hạo dẫn đội dừng lại ở khoảng giữa con ếch và bức tường linh thú, hai đội còn lại cũng dừng ở gần đấy.

Hoài Bão nói: “Con ếch này khoảng bậc Linh Tá cấp 2, nếu đánh riêng lẻ thì không thể hạ nó đâu, ta đề nghị cùng hợp sức giải quyết nó, còn chuyện cờ thì tạm gác một bên!” Sư phụ Hoài Bão cũng không biết rõ về con ếch như Google, chỉ dựa vào cảm nhận mà đoán nó là ếch con, linh lực khoảng Linh Tá cấp 2.

“Ta đồng ý!” Sùng Hạo dứt khoát, hắn thừa biết nếu không hợp sức thì con ếch xử từng thằng cũng thế thôi.

Thành viên hai đội cùng nhìn về đội Hoàng Sa – Trường Sa của Long tộc. Đội trưởng Lý Đại Long chần chừ: “Nhưng còn một đội nữa, nếu chúng ta dồn sức đánh con ếch…”

RẦM!

Đại Long chưa kịp nói hết, con ếch bất ngờ đạp chân nhảy thẳng đến chỗ 3 đội đang đứng, tất cả vội dồn linh lực phóng ra thoát hiểm trong gang tấc.

“Không có thời gian để phân vân đâu! Buộc phải hạ nó rồi tính tiếp!” Sùng Hạo rút kiếm ra, một thanh kiếm dài màu trắng ngọc, là Linh bảo cao cấp của hắn, xông tới chém mạnh lên lưng con ếch nhưng không ăn thua vì linh lực phòng hộ của con ếch quá mạnh mẽ.

“Phòng ngự nó quá mạnh, có ai biết điểm yếu của nó không?” Sùng Hạo vừa né một vuốt của con ếch trong gang tất vừa hỏi.

Không ai biết, Hoài Bão cũng thử xông tới chém một nhát vào chân con ếch, hắn cũng dùng một Linh bảo cao cấp, nhưng cũng vô dụng, hắn vội lui ra và nói: “Chắc phải dùng ưu thế số đông, đánh cho nó tiêu hao linh lực!”

Con ếch dường như chỉ muốn chơi đùa, dùng cánh tay quơ qua quơ lại khá chậm, cả bọn tránh né khá dễ dàng nhưng không cách nào làm nó thương tổn. Đội Long tộc không đánh mà lùi ra xa đứng nhìn.

Phía đội Nữ Thần.

“Đi thôi!” Vân Hải nói rồi nhảy xuống mặt đất, Châu Đốc, Hồng Đào, Hỏa Liên nhảy theo sau, Dương cũng nhảy xuống, hắn chạy về phía Hải Dương của đội Long tộc đang nằm xỉu, giật lấy lá cờ đút vào túi quần rồi chạy theo đồng đội, cùng hướng về phía con ếch.

Bốn thành viên đội Long tộc đang đứng ngoài quan sát, thấy đội Nữ Thần tiến lại liền nhíu mày, không hiểu chúng đến giúp hay phá. Đặc biệt Long Ngạo và Chúc Băng chăm chú nhìn vào thành viên nhỏ nhất đội, cả hai đã từng xem qua hình ảnh của Dương nên nhìn là nhận ra ngay, Chúc Băng đã thấy Dương từ buổi lễ khai mạc, còn Long Ngạo lúc ấy không thèm nhìn ai nên không biết Dương cũng tham gia.

“Cô xem thằng nhóc kia giống Phi Dương con của cô Diễm không?” Long Ngạo quay sang hỏi Chúc Băng.

Chúc Băng không thèm đáp, chỉ chăm chú nhìn Dương, hắn thừa hưởng nét đẹp của cả cha lẫn mẹ nên mới 13 tuổi đã lộ ra nét anh tuấn và đặc biệt cuống hút, nếu không xui xẻo mang tiếng liệt dương thì đã thu hút một cơ số thiếu nữ. Nhưng đấy không phải thứ làm Băng quan tâm, nàng chỉ muốn nhìn đứa con trai của người mà chị gái mình sẵn sàng từ bỏ tất cả để đi theo.

Đội Nữ Thần tiến đến, cùng xông vào tấn công nhằm mục đích tiêu hao linh lực của con ếch. Long Chúc Băng chần chừ rồi rút ra một cây trường thương xông vào hỗ trợ, các thành viên còn lại của đội Long tộc có lẽ vì hiệu ứng của đội Nữ Thần nên cũng xông ra, Long Ngạo thấy vậy cũng miễn cưỡng xông đến.

19 người thay phiên xông vào tấn công con ếch, ban đầu còn khá dễ dàng, nhưng con ếch dần chán việc đùa giỡn, bắt đầu tấn công nhanh hơn. Cánh tay không phải là vũ khí mạnh nhất của con ếch, nhưng khi đã đưa linh lực vào thì tốc độ và sức mạnh của nó bắt đầu nguy hiểm hơn.

Dương cầm cây ba ton phiên bản mới đã được nâng cấp thành Linh bảo cao cấp cứ canh sơ hở xông vào đập con ếch rồi chạy ra, thỉnh thoảng lại bị va chạm với thành viên đội khác, không khỏi bực tức la to: “Cứ đánh loạn như vầy không phải cách! Chia ra đi, ai thiên về tốc độ thì dụ nó, ai tấn công mạnh thì tranh thủ xông vào đánh, ai phòng thủ tốt thì bảo vệ người khác!”

“Mày là cái thá gì mà ra lệnh cho tụi tao!” Long Ngạo tức giận quát.

“Ta thấy hắn nói đúng! Chia ra đi!” Sùng Hạo nói.

“Ta đồng ý!” Đội trưởng đội Cố Đô Hoài Lâm gật đầu, tuy không thích bị một thằng nhóc ra lệnh nhưng hắn phải công nhận là Dương nói có lý.

Đội Long tộc cũng miễn cưỡng hợp tác.

Các thí sinh bắt đầu chia ra thành một trận hình, những người có tốc độ tốt thay phiên thu hút sự chú ý của con ếch, ai phòng thủ mạnh thì tấn công hai bên hông, ai tấn công mạnh thì tập trung phía sau đánh vào lưng để tiêu hao linh lực con ếch.

Ở bậc Linh Úy sẽ luyện được một cảnh giới mới gọi là Linh lực phóng xuất, có thể đem linh lực ra khỏi cơ thể, người mới đạt đến cảnh giới này có thể truyền linh lực vào vật dẫn như vũ khí, bảo vật, luyện tốt hơn thì có thể trực tiếp phóng xuất ra không khí, cao hơn nữa thì có thể đem linh lực ném đi, nhưng đó chỉ là linh lực hư ảo như khói, muốn gây sát thương phải kết hợp với thuộc tính như cách Quang Lâm kết hợp Phong thuộc tính tạo thành những lưỡi kiếm gió vô hình, khi ấy, linh lực sẽ tiêu hao rất nhanh nên các thí sinh đều chọn cách truyền linh lực vào Linh bảo để tấn công con ếch, phần nào tiết kiệm được linh lực.

Các học viên dần phối hợp tốt hơn, làm cho con ếch khổng lồ bắt đầu cảm thấy khó chịu, nó gầm lên hung tợn rồi bắt đầu đổi kiểu tấn công, thỉnh thoảng lại đập tay xuống đất làm các học viên chới với rồi mới dùng tay còn lại táng mạnh, một thành viên của đội Quốc Tử Giám trúng đòn, văng ra xa bất tỉnh nhưng không có tổn thương nào nghiêm trọng.

Bộp!

Lại thêm một người bị con ếch đánh văng ra xa, lần này là thành viên đội Cố Đô.

Tiếp theo đó, thêm một thành viên của đội Quốc Tử Giám cùng Châu Đốc của đội Nữ Thần cũng bị đánh bay ra ngoài, không gượng dậy nổi, đội trưởng của đội Long tộc bị đánh nhưng kịp thời Long hóa nên kịp đỡ đòn.

“Ngầu vãi! Đó là gì vậy Google?” Thấy Lý Đại Long biến hình, Dương thích thú hỏi.

“Long hóa, biến hình thành Rồng.”

Dương chưa kịp hỏi tiếp thì con ếch bất ngờ giậm chân nhảy lên cao rồi rơi xuống, định đè vào đám học viên, nhưng cả bọn nhào ra né kịp, chỉ trừ Lý Văn Thông của đội Cố Đô bị con ếch đạp trúng văng ra đất.

“Mẹ ơi nó đạp thế thì còn gì thằng nhỏ!” Dương run rẫy nói, chợt cảm giác có điều gì đó không đúng, tất cả những học viên trúng đòn đều chỉ ngất xỉu, không có tổn thương chí mạng.

Dương nghi hoặc lùi ra xa quan sát, mỗi đón đánh của con ếch đều cực kỳ nguy hiểm nhưng nãy giờ không hề gây chết người, hắn vội hỏi thử Google, quả nhiên con ếch đã trúng một linh thuật phong ấn, có thể sử dụng linh lực thoải mái nhưng khi đánh trúng mục tiêu, linh lực sẽ lập tức bị giảm xuống để không thể gây thương tích nặng.

“Thằng kia! Không đánh mà đứng nhìn gì đấy!” Thấy Dương trốn ra ngoài, Long Ngạo bực tức quát.

Dương tức giận quát lại: “Tao đang tìm khuyết điểm của nó!”

“Đừng có xạo!”

Dương phớt lờ Long Ngạo, nói to với những người khác: “Con ếch này hình như bị phong ấn, khi tấn công sẽ bị giảm linh lực nên không thể gây thương tích nặng!”

Nghe Dương nói, những người khác tranh thủ nhìn quanh, quả thật là tuy ngất xỉu nhưng không ai bị thương tích quá nghiêm trọng.

Dương nói tiếp: “Điểm yếu của nó nằm ở lưỡi, nếu dụ được nó dùng lưỡi tấn công rồi lợi dụng lúc đó dùng toàn lực đánh vào lưỡi không chừng có thể đánh bại nó!”

“Ngươi chắc chứ?” Sùng Hạo nhíu mày.

“Chắc!”

“Nhưng nếu vậy thì phải có người làm mồi nhử!” Hoài Lâm suy tư, đây cũng chỉ là suy đoán của Dương, nếu hắn đoán sai thì người làm mồi nhử có thể bị con ếch đánh chết, nên không ai dám xung phong làm mồi.

“Để ta làm mồi!” Thấy không ai xung phong, Vân Hải nói, qua thời gian huấn luyện và thi đấu chung, hắn đã nhận thấy Dương có kiến thức rất uyên bác và thông minh hơn người, không giống một đứa trẻ 13 tuổi, vì vậy hắn tin tưởng Dương hơn những người khác.

“Không cần, để em làm mồi, nhưng phải có người đủ sức gây sát thương cho nó!”

“Để ta!” Sùng Hạo nói, tuy không muốn để lộ chiêu cuối nhưng khi thấy một thằng nhóc cùng tuổi mình dám đứng ra làm mồi, hắn không khỏi sục sôi.

“Được! Trước tiên phải tìm cách chọc cho nó dùng lưỡi tấn công ta!” Dương nói.

Nhưng cũng không dễ dàng, cả đám như ruồi muỗi tìm đủ mọi cách mà không khiến con ếch đổi chiêu, dù sao cái lưỡi là điểm mạnh cũng là điểm yếu nên nó giấu rất kỹ.

“Muốn nó dùng lưỡi thì phải đứng xa, mà đứng xa thì làm sao chọc tức nó được?” Dương suy tư.

“A có cách rồi!” Dương vội chạy ra gần miệng giếng, lấy từ nhẫn ra một vật hình trụ lớn và dài gần bằng chân người, đút một vật dài nhọn đầu vô cái ống rồi đem chỉa về phía con ếch.

Khán giả khắp nơi không khỏi ngạc nhiên nhìn cái vật kỳ lạ của Dương: “Đó là thứ gì? Linh bảo à?”

“Hắn làm trò gì vậy?”

Bọn thằng Sinh cũng đang xem, My tò mò hỏi Như Mộng đang ngồi cạnh: “Đó là thứ gì vậy dì?”

Như Mộng nói: “Là một món Linh Bảo có thể tấn công tầm xa, Dương đưa bản vẽ nhờ ta chế tạo.”

Dương quỳ một chân, đặt cái ống trên vai, nhắm thẳng về phía con ếch và vận linh lực.

“Tất cả mau tránh ra!” Dương hô to rồi bóp cò, ầm một tiếng, quả đạn bay thẳng vào mặt con ếch.

ẦM!

Quả đạn nổ một tiếng khủng khiếp làm khán giả và các thí sinh cùng giật mình.

“Đứa nhóc đó dùng Tiên Bảo tấn công sao? Sao trông như linh thuật hủy diệt thế kia!”

“Bảo Vật thật lợi hại!”

Nhưng quả đạn không thể xuyên được phòng ngự của con ếch, chỉ làm nó giật mình một cái. Khói tan, con ếch tức giận nhe răng về phía Dương.

“Chuẩn bị đánh nó!” Dương la to, chế độ phòng ngự tự động của mảnh Phù Đổng Thiên Vương giáp đã bật sẵn.

Miệng con ếch há ra, cái lưỡi đỏ uốn lại rồi bắn thẳng tới chỗ Dương.

BINH!

XOẸT!

Trong khoảng khắc cái lưỡi bắn đến, một bóng người bất ngờ xông tới đỡ cho Dương một đòn, dư chấn làm người đó và Dương cùng bị bắn bay thẳng xuống giếng, đồng thời, một đường kiếm khí khủng khiếp chém tới cắt phăng cái lưỡi của con ếch, làm nó đau đớn gầm to.

Sùng Hạo đã rất lanh lẹ giấu thanh kiếm ngay khi vừa chém xong, nhưng cũng không qua nổi ánh mắt của những cao thủ.

“Thuận Thiên kiếm!” Thành chủ Sài thành Hồ Đại Quang đứng bật dậy, với ánh mắt của hắn có thể thấy rõ thanh kiếm trong suốt xuất hiện trong phút chốc.

“Chỉ là 1 thằng nhóc hỉ mũi chưa sạch, sao có thể dùng được Thuận Thiên kiếm?” Một cao thủ nghi vấn.

“Không ngờ Thuận Thiên kiếm đã nhận một thằng nhóc 13 tuổi làm chủ!” Một cao thủ khác nói nhỏ.

Một người nổi lòng tham, mắt đỏ lòm, thở hì hục, nhưng bị người bên cạnh nhắc nhở: “Đừng có tham quá hóa liều, ngươi đừng quên người canh giữ thanh kiếm là ai, thằng nhóc này không phải tự nhiên mà lượm được nó đâu!”

Không biết đã ngất đi bao lâu, mí mắt Dương nặng nề hé mở. Một không gian u tối, Dương nghe tiếng nước chảy róc rách và một cảm giác mềm mại nơi bàn tay, giống như…

Vẫn giữ tay mình trên cái thứ mềm mại đó, tay còn lại của Dương gọi từ trong nhẫn ra một chiếc đèn pin. Ánh sáng đèn pin làm mắt Dương nhức nhối mất một lúc mới nhìn rõ được. Dương hồi họp rọi đèn vào thứ đang sờ trong tay, một quả đào tươi trắng hồng mơn mởn đang trong thời kỳ phát triển.

Dương bật chế độ sáng toàn cảnh của đèn pin, phát hiện ra hắn đang ngồi trong một cái hang chật hẹp bên cạnh một dòng suối ngầm. Dương cố vắt cái đầu đau nhức nhớ lại chuyện trước đó. Khi đó Dương đang chuẩn bị đón lấy một đòn đánh từ lưỡi con ếch, một bóng người đột nhiên phóng ra đưa lưng đỡ đòn thay cho hắn, sau đó cả hai bị đánh bay xuống cái giếng khổng lồ.

Hai người rơi xuống mặt nước, Dương đã đưa linh lực bảo vệ cơ thể nên không bị thương, nhưng dòng nước nhấn chìm cả hai đem cuốn đi, Dương dồn linh lực vào tay chân ôm lấy người kia định bơi ngược ra nhưng đầu bị va vào một tảng đá ngầm rồi bất tỉnh, khi tỉnh lại thì đã thấy nằm ở đây.

Nhìn sang người nằm bên cạnh, mắt Dương sáng rực, không phải mỹ nhân Long Chúc Băng của đội Long tộc thì còn ai vào đây, trước đó, nàng chuyển sang dạng Rồng để đỡ đòn mạnh nhất của con ếch thay Dương nên hiện tại khi đã trở lại hình người, chỉ còn một cơ thể trần trụi không một mảnh vải. Ánh mắt dâm dê háu đói của Dương nhìn như muốn xơi tái Chúc Băng, gương mặt nàng dù chưa trưởng thành nhưng cũng cực kỳ xinh đẹp, vừa giống vừa trái ngược với Chúc Diễm, giống ở đường nét, khác ở khí chất, Diễm có khí chất quyến rũ lẳng lơ, còn trên gương mặt Băng lộ nét trong sáng như băng thanh ngọc khiết.

Dương nhìn xuống cơ thể mảnh mai xinh xắn, hai quả đào non tươi rói nhô ra hai nụ hồng hào hấp dẫn, làn eo thon thả lướt xuống đường mông khá đầy đặn và trải một đường dài xuống đôi chân thon dài trắng sáng như ngọc, giữa cặp đùi là một nhúm lông tơ gọn gàng đầy ý vị.

Khóe miệng Dương nhễu nước miếng, hai bán cầu não nổi lên một màn phân tranh giữa dục vọng và lý trí.

Lạnh giá, đôi vai thon của Chúc Băng khẽ run nhẹ, tim Dương cũng rung động theo, hắn lấy từ trong nhẫn ra một chiếc chăn đem trải xuống nền đá gồ ghề, bế Chúc Băng lên, cố nén cơn khao khát khi tay hắn chạm vào làn da mịn như nhung lụa của nàng.

Đem nữa phần còn lại của chiếc chăn phủ lên cơ thể Chúc Băng, Dương mới bắt đầu thắc mắc tại sao nàng ta lại đỡ đòn thay hắn. Dương đã chú ý Long Chúc Băng từ khi giới thiệu đội thi ở lễ khai mạc, ngoài chuyện nàng là cô gái xinh nhất trong các đội thi, Dương còn thấy nàng có đường nét gương mặt khá giống Diễm mẹ hắn.

“Tại sao nàng ta lại đỡ đòn thay ta?” Dương hỏi thầm, nhưng không có giọng đều đều quen thuộc đáp lại.

“Hay là say nắng ta rồi? Ta cũng đẹp trai khoai to lạnh lùng học giỏi ra phết mà!”

“Hoặc là vô tình chạy ngang không nhìn đường nên bị tông nhầm?”

Dương nghĩ thêm vài trường hợp nhưng thấy không có lý do nào là hợp lý, đành thử hỏi Google rõ ràng hơn về thông tin của cô gái.

“Long Chúc Băng, con gái út của tộc trưởng Long tộc, em ruột của Long Chúc Diễm, dì ruột của Võ Phi Dương, sinh năm 2000, linh lực Linh Úy cấp 4 hệ Thủy, Long thể Quý tộc, vảy rồng màu Lam.”

“Còn gì nữa không? À mà Võ Phi Dương là thằng nào, tên nghe quen quen? Hả!” Dương đã đoán ra vấn đề nhưng hỏi thêm cho chắc: “Long Chúc Băng và ta có quan hệ gì?”

“Dì cháu.”

Dương gật gù: “Thì ra mẹ ta là công chúa Long tộc, hèn gì lại bá như vậy…”

Dương không có đoạn ký ức của Võ Phi Dương trước năm 13 tuổi nên không biết rằng Diễm đã giấu con mình việc nàng là người của Long tộc, càng không nghĩ đến chuyện vì hắn mà nàng đã lập ra một giao kèo với Long tộc, hy sinh tự do cả đời đổi lấy 13 năm chăm sóc cho con trai mình.

Dương cũng đoán Chúc Băng bảo vệ mình là dì bảo vệ cháu, không nghĩ đến nguyên nhân sâu xa hơn là do mẹ hắn đã giao phó hắn cho nàng.

Dương lại nghĩ đến chuyện khác: “Nói vậy không phải ta cũng là người Long tộc sao? Ta có thể biến hình bá đạo như bọn hắn không?”

Đáp lại câu hỏi của Dương, Google truyền vào não hắn hầu hết thông tin về 6 loại Long thể, cấp độ Long thể, kể cả ưu, nhược của từng loại và phương pháp Long hóa.

Dương định đứng dậy thử Long hóa, nhưng lại nhận ra mình không đứng được, khắp người ê ẩm, hai chân gần như vô lực, đây là tổn thương trong quá trình bị cuốn trôi, va đập vào đá ngầm.

“Mẹ nó, chờ người tới cứu thôi!” Dương lầm bầm, lại nhìn sang Chúc Băng, được chăn ấm bao bọc nên nàng đã bớt lạnh, gương mặt bắt đầu hồng hào trở lại khiến nàng càng thêm xinh xắn, đôi môi nhỏ nhắn xinh tươi hơi nhô lên khiến Dương chỉ muốn mãi mãi hôn lên.

Dương tuy vô sỉ nhưng không vô ơn, nàng vì cứu hắn mà bị như vầy, nên đành kềm nén cơn khao khát muốn đè lên người nàng tra kiếm vào bao.

“Không hiếp dì thì được, nhưng thằng nhỏ của cháu buộc phải giải quyết…” Dương cười khổ, quả thật dương vật hắn đã cương cứng trong quần.

Dương nhẹ nhàng kéo mền xuống khỏi ngực Băng, vừa đủ lộ ra quầng vú nhỏ hồng hào trên ngực nàng, tay hắn kéo quần xuống, cầm dương vật thẳng đứng mới lộ ra vừa sục vừa thèm thuồng tưởng tượng.

Dương sục được một lúc lâu lại len lén kéo mền Chúc Băng ra, để lộ phần đùi trắng trong như ngọc của nàng, tiếp tục vừa ngắm vừa sục.

Chúc Băng mơ hồ tỉnh giấc…

Mi mắt nàng hư ảo hé ra, cảnh vặt mờ nhạt dần tụ lại, Băng nghe trong tay một tràng âm thanh là lạ, mắt quay sang nhìn…

Dương đã đến đoạn cao trào, răng cắn môi, mắt nhắm nghiền, tay cầm dương vật sục như giã chày.

Rồi trước ánh mắt ngỡ ngàng của Băng, thằng cháu ruột gồng mình co giật, từ cái dương vật to lớn của nó bắn một tia sữa trắng vào đùi nàng, cảm giác ấm áp mà nhầy nhụa…

Sau đợt phóng tinh đầu tiên, Dương nổi máu liều cầm dương vật chỉa lên định phóng tinh vào ngực Băng, nhưng bàng hoàng phát hiện nàng đang trợn tròn mắt nhìn hắn…

Nòng súng đang nghiêng một góc cao, không kềm được bắn tiếp một đợt tinh, vệt sữa bay thành đường cong hạ xuống gương mặt xinh đẹp của Chúc Băng, có một ít còn dính lên đôi môi hồng của nàng.

Mùi tinh dịch ngai ngái xộc vào mũi, không hiểu sao lại tạo cho Chúc Băng một cảm giác mê hoặc là thường, khiến nàng phải kềm chế cảm giác muốn đưa lưỡi ra nếm lấy thứ nhầy nhụa trên môi…

“Đây là thứ gọi là tinh dịch sao? Không ngờ mùi của nó lại có sức hấp dẫn ghê gớm như vậy!” Chúc Băng thầm nghĩ, nàng không biết, bản thân Dương cũng không biết, không chỉ dương vật lớn khác thường, tinh dịch của hắn cũng rất khác thường…

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200

Tags: , , , , , , , , , , , ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây