Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » 12 nữ thần – Quyển 1

12 nữ thần – Quyển 1

Phần 13

Tỷ thí kết thúc với phần thưởng cho nhà vô địch là học bổng 1 năm học. Dương và Sinh, Chung Trần trên đường về ký túc xá bị một đám học viên năm 2 năm 3 chặn đường.

“Có vấn đề gì không?” Dương lạnh lùng hỏi, những kẻ này chặn đường bắt nạt trẻ em mà mặt ngông nghênh không chịu nổi.

“Tới đòi công bằng cho thằng Lang em tao thôi!” Thằng đầu đàn hất cằm lên tiếng, mặt nó khá giống Lang.

“Nguyên Cửu Khôi Tây, học viên năm 3, Linh Sĩ cấp 7.” Google nói.

“Dở thì thua chứ đòi cái con cẹt!” Sinh khinh bỉ hừ lạnh.

“Ở đây ai cho mày lên tiếng?” Một thằng mỏ nhọn như Xeko đứng sau Tây khinh bỉ nhìn Sinh.

“Nguyễn Văn Tấn, học viên năm 2, Linh Sĩ cấp 5.”

“Vậy mày có tư cách gì mà sủa?” Dương ngênh mặt hỏi lại.

“Á đù! Đại ca cho em vả miệng nó cái!” Tấn xoa xoa nắm tay.

“Ừ nhẹ nhẹ thôi kẻo nó chết thì phiền phức!” Tây gật đầu.

Dương giơ tay ngăn bọn Sinh đang định xông lên liều mạng, với thực lực Linh Sĩ cấp 2 của bọn hắn xông lên chỉ làm bao cát cho người ta đấm, đến Dương cũng không tự tin vì linh lực cấp 1 của hắn rất lỏng lẽo so với linh lực cấp 5 của Tấn, chênh lệch sức mạnh quá nhiều thì sức bền của Dương trở thành vô nghĩa.

“Tao không cần biết mày là thiên tài kiểu gì nhưng gặp đàn anh thì phải cúi đầu chào!” Tấn bước lên đối diện Dương, lên giọng nói.

“Mày chỉ đáng tuổi cháu tao!” Dương đưa linh lực vào chân và tay, thoắt cái đã di chuyển ra sau lưng Tấn nhưng Tấn đã kịp xoay lại đấm tới một đấm. Khác với Lang chỉ đưa linh lực vào nắm đấm, Tấn đã có thể đưa linh lực vào toàn cánh tay nên tốc độ ra đòn rất nhanh, Dương thấy nhưng không kịp tránh né, đành hai tay giơ ra đỡ lấy.

Binh!

Dương bị bật ra sau, Tấn thừa cơ đá tới một cước khiến Dương chỉ còn cách đưa linh lực vào bụng chịu đòn.

Bốp!

Linh lực mỏng manh của Dương công cản nổi cú đá của Tấn, Dương bị đẩy lùi về sau mấy bước mới đứng vững lại, trong bụng truyền ra cảm giác đau nhói.

Khôi Tây nhướng mày, hắn còn đinh ninh Dương sẽ bị một cước của Tấn đá nằm ra đất, không ngờ vẫn kiên cường đứng vững, nhưng dù vậy cũng chẳng có chút uy hiếp nào đối với Tây.

“Các em kia! Đánh nhau à!” Thầy Dũng đi ngang thấy có ẩu đả liền la to.

“Đi thôi!” Tây ngoắc tay dẫn bọn đàn em rời đi, không quên tặng cho Dương một nụ cười khinh bỉ.

Dương nghiến răng mắng thầm: “Tụi mày chờ đó!”

Chuyện một tên bị cho là phế vật đoạt giải quán quân kỳ tỷ thí tân sinh khiến cả học viện Nữ Thần xôn xao suốt một tuần liền, còn Dương vẫn tiếp tục kéo dài kỷ lục trốn học, cả ngày vùi đầu tu luyện.

Cuộc đụng độ với Tấn khiến Dương hiểu ra mình nhỏ yếu đến nhường nào, hắn rất cay cú nên quyết tâm tu luyện để đập cho bọn Tây, Tấn một trận. Nhưng tốc độ tu luyện của Thôn Thiên Địa tầng 0 phải nói là quá chậm, trong khi bọn Sinh, Chung, Trần đã gần chạm đến Linh Sĩ cấp 3 thì Dương vẫn lẹt đẹt cấp 1, muốn đấu với Linh Sĩ cấp 5, cấp 7 thì dù Dương có thuần thục cảnh giới Linh Lực Nhập thể đi nữa cũng chỉ có nước ăn hành ngập mặt.

Dương thở dài, bọn khốn nạn kia chẳng qua là tu luyện lâu hơn hắn 1 năm.

“Đúng rồi!” Dương chợt nhớ ra một chuyện, liền chạy vào phòng tắm đánh răng rửa mặt rồi phóng như bay đến phòng thí nghiệm của Như Mộng.

Đúng là Dương thua về thời gian tu luyện, nhưng hắn biết chế tạo Bảo Vật!

Bảo Vật chia làm 5 cấp bậc: Linh Bảo, Tiên Bảo, Thánh Bảo, Thần Bảo, Tối Thượng Bảo, mỗi cấp bậc lại chia làm 4 cấp độ: Hạ cấp, Trung cấp, Cao cấp và Siêu cấp.

Với lượng kiến thức khổng lồ từ Google, chỉ cần có đủ linh lực, thời gian và nguyên liệu là Dương có thể chế tạo mọi loại Bảo Vật mà loài người biết đến, nhưng đấy là trên lý thuyết, bởi vì cấp bậc Bảo Vật càng cao càng khó chế tạo và đòi hỏi nguyên liệu càng hiếm, ví dụ như để chế tạo Thần Bảo cần một Thần Sư bỏ ra cả đời nghiên cứu lập bản vẽ, sau đó Thần Sư đời sau cũng cần cả đời để chế tạo nên, chưa kể tìm đủ nguyên liệu cũng có thể mất thêm một đời Thần Sư nữa.

Ba đời Thần Sư mới tạo ra được một món Thần Bảo, nhưng Thần Sư vài trăm hoặc cả nghìn năm mới có một, chính vì vậy mà đến tận ngày nay cả Việt Nam chỉ ghi nhận được 12 món Thần Bảo, trong đó có nhiều cái tên mà Dương nghe rất quen thuộc như Đông Sơn cổ trống, Thuận Thiên kiếm, Vĩnh Lăng bi, Đại Hồng chung, Sắc Mệnh Chi Bảo ấn, Cửu Phẩm Liên Hoa tháp…

Chỉ cần có được một món Thần Bảo thì xem như nắm được thiên hạ trong tay, ví dụ như có truyền thuyết kể rằng Lạc Long Quân thời còn trẻ trâu từng một mình cầm Thuận Thiên Kiếm đại náo Long Thành cứu mẹ khỏi tay Long Đế, đánh sập Âm Phủ ngay trước mặt Diêm Đế và xông đến Thiên Đường vả miệng Ngọc Đế, sau đó Lê Thái Tổ cũng nhờ một Thuận Thiên kiếm không hoàn chỉnh mà thống nhất Đại Việt. Ngày nay, Thuận Thiên kiếm không hoàn chỉnh được cho là đang nằm dưới đáy hồ Hoàn Kiếm, do Hoàn Kiếm tông canh giữ và tôn thờ như một vị Thần chân chính.

Nhưng Bảo Vật cấp cao cũng đòi hỏi chủ nhân phải có cấp bậc tương xứng, nếu không chẳng khác nào một thằng ngu khiêng xe lu đi đánh lộn. Dương cũng biết thân biết phận nên chỉ muốn chế tạo một vài Linh Bảo để phòng thân, tránh trường hợp bị chặn đường như lần trước.

Dương đang cặm cụi mày mò chế tạo, chợt cảm thầy một luồng hơi ấm nhẹ phả vào sau gáy, tiếp đến là hai quả mềm mại tì vào lưng hắn tạo cảm giác rất dễ chịu.

“Đang làm gì đấy nhóc?” Giọng êm ái của Như Mộng nhẹ đưa vào tai Dương làm hắn sướng nổi cả da gà.

“Ta đang chế tạo Bảo Vật phòng thân, nhưng ở đây không đủ nguyên liệu!” Dương đưa cho Mộng một danh sách nguyên liệu, hy vọng là nàng sẽ có.

Mộng nhìn qua danh sách nguyên liệu, không khỏi nhíu mày: “Chàng định chế tạo Linh Bảo trung cấp sao?”

“Đúng rồi! Nàng có các loại đó không?”

“Để xem, các loại linh kim thì có, nhưng lôi thú hồn tâm cấp 2 thì không! Loại này rất hiếm nên phải ra Giả kim Sài thành hội mới có!”

“Vậy nàng đặt mua giúp ta được không?”

“Được, với một điều kiện!”

“Điều kiện gì?”

“Chàng phải theo thiếp thi lấy bằng Giả kim thuật sĩ!”

“Lấy cái bằng đó về làm gì?”

“Chứ chàng định xài chùa cả đời à? Bao nhiêu đây nguyên liệu mất hai tháng lương của thiếp rồi!” Mộng bĩu môi ra vẻ tiếc tiền, nhưng thật ra nàng là có ý khác.

“Ờ cũng được, thi thử cho biết!”

Giả kim Sài thành hội được xem là thánh địa của các giả kim thuật gia trong toàn Nam Bộ, là nơi cấp bằng hành nghề, đăng ký bản quyền đồng thời là trung tâm ký gửi mua bán, đấu giá các nguyên liệu và sản phẩm uy tín nhất.

“Ngoài này phải gọi thiếp bằng cô và xưng em đấy nhé!” Ngồi trên xe ngựa, Như Mộng dặn dò, mặt nàng đỏ ửng vì hai quả đào đang bị Dương nghịch phá, tuy hiện tại Dương bị liệt dương nhưng Mộng vẫn không quên ấn tượng lần đầu của mình đem trao cho đứa học trò 13 tuổi trong cơn dâm mê cuồng loạn.

“Dạ em biết rồi thưa cô!” Dương cũng không phải thằng ngốc, hắn biết một mỹ nữ 24 tuổi đi gọi chàng xưng thiếp với một thằng nhóc 13 tuổi ngoài chốn đông người là chuyện xấu hổ cỡ nào.

Dương theo chân Mộng vào khu Giả kim hội rộng lớn trông như một trung tâm thương mại trong thế giới của hắn.

Thi tuyển Thuật sĩ, Đại sư diễn ra hàng ngày vào giờ hành chính cho bất cứ ai đến đăng ký, Mộng giúp Dương đăng ký thi với mức phí 500 nghìn đồng. Sở dĩ mức phí cao như vậy là vì có một phần thi yêu cầu chế tạo hạt nhân Linh Bảo hạ cấp, chế xong thí sinh sẽ được giữ làm kỷ niệm chứ không phải do tham nhũng lạm phát như ở thế giới cũ của Dương.

“A! Như Mộng tiểu thư dẫn học trò đến xem thử trường thi à?” Một gã đàn ông lịch lãm khoảng 30 tuổi vừa bước vào liền tiến đến chào Như Mộng, lại còn ra vẻ tiền bối định xoa đầu Dương nhưng hắn lập tức tránh đi.

“Không phải chuyện của ngươi!” Như Mộng lạnh lùng nói, từ giọng nàng, Dương đoán ra tên kia là một cái đuôi lỳ lợm khó ưa nên mới khiến Như Mộng chán ghét như vậy.

Gã đàn ông cười trừ tiến đến đăng ký thi. Như Mộng dường như sợ Dương ghen nên giải thích: “Tên đó là Tống, được cho là thiên tài trước 30 tuổi sẽ trở thành Giả kim đại sư, nhưng đến nay vừa tròn 30 tuổi, thi hơn chục lần chưa qua nhưng vẫn thích ra vẻ ta đây!”

Nghề giả kim đòi hỏi một lượng kiến thức khổng lồ nên 30 đến 40 tuổi mới có bằng thuật sĩ là chuyện bình thường, còn 30 tuổi thành đại sư thì tuyệt đối là thiên tài, nhưng đối với mỹ nhân 22 tuổi đã có bằng đại sư Như Mộng thì thiên tài nào cũng lu mờ.

Tống nhận giấy dự thi xong, tiến lại định bắt chuyện với Mộng thì chợt thấy Dương cầm trên tay tờ giấy dự thi, liền nhướng mày: “Ồ! Nàng cho nó dự thi thuật sĩ sao? Cũng tốt, cho nó biết mùi thất bại vài lần sẽ thành động lực tiến bộ!”

Tống nhìn sang Dương: “Cố lên nhé, chú đây tệ lắm cũng 20 tuổi đã thành thuật sĩ, chỉ cần cháu cố gắng thì trước 30 tuổi cũng thành thuật sĩ như chú thôi!”

Dương trề môi khinh bỉ: “20 tuổi mới thành thuật sĩ thì ta đào lỗ chết cho rồi!”

“Ha ha! Đúng là tuổi trẻ ngông cuồng! Như Mộng, nàng đưa nó đến đây là đúng, rớt một lần sẽ bớt ngông thôi!”

“Đừng tưởng ai cũng vô dụng như ngươi!” Dương không thèm liếc Tống, hắn bước thẳng đến quầy đăng kí, đưa phiếu dự thi ra và nói: “Xin đổi cho ta sang dự thi lấy bằng Đại sư!”

“Bằng đại sư, phí dự thi 5 triệu đồng!” Ả thu ngân nhướng mày nhìn Dương rồi nói, dù biết hắn rớt chắc nhưng vẫn kệ, thứ cuồng vọng này ả gặp không ít.

“Tiền đây!” Như Mộng tiến lại đặt tiền cho Dương, nàng có lòng tin Dương sẽ dễ dàng lấy được bằng thuật sĩ, dù biết chuyện này sẽ gây ra chấn động cho toàn ngành giả kim.

Tống đứng nhếch mép cười, một đứa 13 tuổi đòi lấy bằng Đại sư, viễn vông!

Thi lấy bằng đại sư gồm 3 phần, đầu tiên là kiểm tra lý thuyết, kế đến là chế tạo hạt nhân trung cấp không được xem bản vẽ, cuối cùng là lắp ghép Linh Bảo trung cấp theo nguyên liệu có sẵn trong thời gian giới hạn.

Chiều tối, Tống ngán ngẫm bước ra khỏi gian phòng thi của mình, dù cố hết sức nhưng hắn vẫn không kịp thực hiện những công đoạn cuối cùng của phần thi lắp ghép Linh Bảo, cả thi lý thuyết cũng không đủ điểm.

Tống ra đến phòng chờ thì thấy Mộng đứng dậy hướng đến hắn quan tâm hỏi: “Kết quả thế nào?”

Tống tưởng Mộng quan tâm mình, trong lòng dâng lên cảm giác ấm áp, lắc đầu định nói thì từ sau lưng hắn có tiếng thở dài, sau đó tiếng Dương tức giận nói: “Không thể chấp nhận nổi!”

Biết mình mừng hụt, Tống tìm cách chữa thẹn: “Chú nói cháu rồi! Thi đại sư đâu phải trò con nít? Rớt thì rớt có gì mà không chấp nhận nổi? Ráng học thêm 10 năm nữa nhé!” Tống nói xong thì chợt thấy có gì không đúng, thằng nhóc Dương nhìn hắn như thể hắn là thứ gì đó ghê tởm dính trên bồn cầu.

Dương không thèm đáp lời Tống, hắn tiến lại nói tiếp với Mộng: “Không thể tin được là họ lại đem đống nguyên liệu lắp ghép Linh Bảo cao cấp đi bắt thí sinh ghép thành Linh Bảo trung cấp, thật là hoang phí!”

Tống hừ lạnh, thằng nhóc này rõ là thua rồi tìm cách đổ thừa, định châm chọc một câu thì một lão già từ trong chạy ra, đây là một vị Giả kim tông sư tên Vũ, thường gọi là Vũ tông sư.

Tống vội cúi chào: “Chào Vũ tông sư!”

Nhưng Vũ tông sư không thèm ngó Tống một cái, chạy đến chỗ Dương, giơ ra một món Bảo Vật và hỏi: “Cái này là do cậu làm?”

Dương gật đầu: “Vâng!”

“Dùng nguyên liệu trung cấp chế tạo Linh Bảo cao cấp, ai là thầy cậu?”

“Là nàng ta!” Dương tỉnh bơ chỉ sang Mộng.

Lão già gật gù: “Thì ra là Như Mộng tiểu thư! Đúng là hậu sinh khả úy, chúc mừng cháu đã đào tạo ra một tuyệt đỉnh thiên tài!”

Tống đứng há mồm, mặt tái xanh vì nhục nhã, tự biết thân biết phận lủi đi mất hút.

13 tuổi có bằng Đại sư, tự cổ chí kim có lẽ chỉ có một mình Dương, bởi vì núi kiến thức của Đại sư dù bắt đầu học từ thời cha hắn mới ra đời cũng chưa chắc học hết, nó đòi hỏi một trí tuệ tuyệt đỉnh cùng một vị sư phụ tuyệt vời, vậy mà Dương hoàn thành cả 3 phần thi với số điểm tuyệt đối, thậm chí còn xuất sắc vượt xa yêu cầu, gây cho các vị giả kim thuật gia của Giả kim hội một chấn động khủng bố, có thể nói Dương muốn thì trong vài ngày sẽ nổi danh toàn cõi Việt Nam, vậy mà hắn lại khiêm tốn xin được giấu đi danh tính, khiến các vị tông sư, thánh sư hết sức hài lòng.

Không ai biết chẳng qua là Dương sợ nổi tiếng quá rồi bị bắt cóc hấp diêm đòi tiền chuộc nên mới giấu, dù sao hắn cũng mang tâm tư cáo già của một lão 69 tuổi chứ không trẻ trâu nông nổi như bề ngoài.

Phá kỷ lục về độ tuổi và điểm số, Dương được Giả kim hội thưởng nóng 10 tỷ đồng, xem như đầu tư cho hắn và tạo cảm giác tốt đẹp với hội, tránh bị Giả kim hội các miền khác tranh giành.

Cất tấm thẻ ATM chứa 10 tỷ trong túi, Dương cười không ngậm được mồm, quả nhiên làm giả kim rất mau giàu. Nói về thẻ ATM, đây là một Bảo Vật không gian có thể cầm gọn trong bàn tay nhưng chứa được rất nhiều tiền mặt, chỉ cần vẽ mật mã lên mặt thẻ là có thể rút ra số tiền mình cất trong đấy.

Dương cười vì có tiền còn Mộng cười vì được tiếng, tuy chỉ là danh hảo nhưng có một đứa học trò đồng thời cũng là người yêu thiên tài khiến nàng rất nở mày nở mặt.

“Nguyên liệu chàng cần thiếp đã mua về rồi đây, sẵn mua tặng chàng một chiếc nhẫn Balo, tha mồ mà cất đồ nhé!” Mộng cười cười dí chiếc nhẫn bạc vào tay Dương.

Nhẫn Balo cũng là Bảo Vật không gian, chứa được rất nhiều đồ mà không hế gây cảm giác nặng nề, nhẫn Balo cao cấp hơn thẻ ATM ở chỗ ngoài không gian chứa rộng lớn hơn còn có khả năng nhận dạng linh hồn của chủ nhân, sau khi nhận chủ, trừ khi hồn chủ nhân tan biến còn không thì chỉ có chủ nhân chiếc nhẫn mới lấy được vật bên trong.

Được Như Mộng quan tâm, Dương cảm động đưa chiếc thẻ ATM của mình cho nàng: “Tiền thưởng này nàng giữ nhé!”

“Thiếp không lấy đâu, chàng cứ giữ lấy để sau này cần gì thì mua! À sắp đến giờ tổ chức đấu giá rồi, chàng muốn đi xem thử không?”

“Ừ vậy đi xem đi!”

Đấu giá ở linh giới khá đặc biệt, khách đấu giá được bí mật dẫn vào từng căn phòng riêng kháng cả linh lực để đảm bảo an toàn thông tin, ngay cả việc ra giá cũng do những nhân viên của trường đấu giá thực hiện thay. Đây là do có những món hàng cực kỳ trân quý, khiến nhiều người nảy sinh lòng tham chặn cướp nên mới lập ra kiểu đấu giá này. Chỉ cần không biết ai là người mua thì khó mà cướp được.

Dương theo Như Mộng vào một phòng nhỏ, lúc này Dương mới biết Như Mộng là tiểu thư Hoa gia, gia tộc hàng đầu trong Giả kim hội, đồng thời cũng là gia tộc quản lý phòng đấu giá.

Cuộc đấu giá diễn ra khá sôi nổi, đa phần là công thức tạo Bảo, Bảo Vật các loại và nguyên liệu quý, nhờ Google mà Dương biết rõ nguồn gốc và công dụng của từng món, Dương cũng tranh thủ mua được một ít nguyên liệu hiếm, tổng cộng tốn gần nửa tỷ, quả nhiên giả kim thuật gia tiền xài như nước.

“Tiếp theo đây là một món hợp kim kỳ lạ.” Cô nàng PG xinh đẹp ăn mặc hở hang yểu điệu mở một chiếc hộp nhỏ ra, bên trong là một mảnh vật chất lớn cỡ ngón tay cái, màu đen không phản quang với một bên trông khá sắc bén.

Cô nàng nói tiếp: “Thật ra các vị tông sư và thánh sư của giả kim hội cũng không xác định được đây là chất liệu gì, khá nhẹ, không phản quang, không thấm nước, không bị nung chảy, không đóng băng, không dẫn điện…”

Trong lúc cô nàng thuyết minh, Dương chợt nghe trong đầu có tiếng Google kích động lạ thường: “Nghịch Thiên! Là mảnh vỡ của Nghịch Thiên kiếm!”

“Nghịch Thiên kiếm?”

Google không thèm giải thích, trực tiếp truyền thông tin vào não Dương. Thì ra truyền thuyết Lạc Long Quân sở hữu Thuận Thiên kiếm chỉ đúng một nữa, và số Thần Bảo của Việt Nam không phải 12 mà là 13!

Thứ trong tay Lạc Long Quân ngày xưa không phải là Thần Bảo Thuận Thiên kiếm mà là Tối Thượng Bảo: Thiên kiếm.

Thiên kiếm vốn có hai nữa là Thuận và Nghịch, trong một trận đại chiến, Thiên kiếm gãy vỡ thành hai phần, phần Thuận Thiên kiếm trong suốt còn nguyên vẹn và sau này đến tay Lê Lợi, phần Nghịch Thiên kiếm màu đen tiếp tục tan vỡ và mất tích, bị xóa tên trong lịch sử.

Dù không nguyên vẹn nhưng Thuận Thiên kiếm vẫn là một trong 12 Thần Bảo, vậy nên Nghịch Thiên kiếm chính là Thần Bảo thứ 13 bị lịch sử nhấn chìm!

“Phải mua bằng mọi giá!” Google thúc giục Dương.

Không cần nhắc, Dương nghe là đã khoái, giá khởi điểm là 5 tỷ đồng, sau một hồi nâng lên 6 tỷ 800 triệu thì ngưng vì dù nghe có vẻ lạ nhưng chẳng mấy ai muốn tốn 1 núi tiền mua về một món vô dụng đến cả Thánh sư cũng không biết xài.

“7 tỷ!” Cô gái phục vụ giúp Dương ra giá.

Mộng trợn mắt, Dương mới có tiền nên chơi trội sao? Dù là Thánh sư cũng không tìm ra công dụng của vật này thì 90% nó là thứ vô dụng, vậy mà Dương đem tiền thưởng tiêu sạch!

“Giao dịch thành công!”

Đến khuya Dương mới về đến phòng, ngồi cầm mảnh Nghịch Thiên kiếm trên tay, Dương run run hỏi: “Rồi giờ làm sao cho nó bá lên?”

Goolge im lặng rồi đáp gọn lỏn: “Không biết!”

“Đệt mẹ mày chơi tao à!”

“Đồ khốn nạn! Trả 7 tỷ lại cho tao! “

Dương không ngừng rủa thầm, hai tay cầm gối liên tục tự vả vào đầu mình, 7 tỷ là số tiền kiếp trước hắn mơ cũng không có, vậy mà chỉ đùng 1 cái đem đi mua về một cục ve chai vô dụng.

“Tiếc cái gì? Không nhờ ta thì mi có nhiêu đó tiền sao?” Google khinh bỉ nói, Dương cảm thấy giọng nói của Google giờ đây đã có cảm xúc hơn so với lúc đầu.

“Tiền đó làm được biết bao nhiêu việc, ngươi lại lừa ta đem đi mua 1 thứ vô dụng!”

“Nó chỉ vô dụng với mi thôi, còn với ta thì rất có ích!” Google nói, Dương nghe ra trong giọng nói Google có sự phấn khích.

“Có ích gì?” Dương hỏi.

“Ta dạy mi cách cảm nhận thuộc tính linh lực, hãy tự cảm nhận thuộc tính của mảnh kiếm vỡ này!” Google nói rồi truyền vào đầu Dương một luống ý niệm, khiến hắn lập tức thông thuộc cách cảm nhận các thuộc tính nguyên tố lẫn phi nguyên tố trong linh lực.

Dương liền tò mò giơ mảnh kiếm vỡ trên tay lên, nhắm mắt cảm nhận. Những luồn cảm giác phi thường truyền vào linh hồn Dương, táo bạo như Lôi, điên cuồng như Phong, hung hăng như Hỏa, lạnh lùng như Băng, âm trầm như Bóng tối và nhiệt tình như Ánh sáng, còn có cảm giác dâng tràn sức sống của Sinh mệnh, khí tức u ám của Tử vong, cảm giác khó lường vô phương nắm bắt y hệt như khi Dương gặp Nữ Thần Thời Gian, cả sự mênh mông bất tận của Không gian, trái tim Dương xao động bởi Tình yêu và người hắn nóng dần lên vì Sắc dục…

Dương lạnh cả sống lưng, đây là vật chất gì? Với kiến thức hắn học được từ Google, các thuộc tính nguyên tố rất khó dung hòa, ví dụ như Băng và Hỏa kết hợp sẽ lập tức sốc nhiệt nổ tung, Ánh sáng và Bóng tối sẽ triệt tiêu lẫn nhau thành hư vô, Lôi gặp Phong sẽ khiến linh lực hỗn loạn như gặp bão, vậy mà một mảnh vật chất mỏng manh này có thể mạnh mẽ chứa đựng cả 3 cặp nguyên tố đối lập cùng 6 thuộc tính phi nguyên tố, đã vậy trên đời còn có thứ có thể khiến nó vỡ ra thành nhiều mảnh, và ai có thể rèn được thứ này?

“Hả!” Dương chợt cảm nhận được ngoài 12 thuộc tính trên, còn có một cảm giác gì đó sâu xa khó hiểu…

Đúng lúc Dương đang cảm nhận cảm giác khó hiểu kia, trong linh hồn hắn chợt có thứ gì đó tách ra rồi tự dịch chuyển hướng đến bàn tay đang cầm mảnh Nghịch Thiên kiếm của hắn, Dương còn chưa kịp phản ứng thì phần linh hồn bị tách rời đó đã phóng khỏi tay hắn, bao lấy mảnh kiếm đen và tụ thành hình một quả trứng to cỡ hai nắm tay, quả trứng trong suốt như thủy tinh nên Dương có thể nhìn thấy mảnh kiếm vỡ nằm lơ lửng ở trung tâm.

Dương hai tay ôm quả trứng đặt lên giường, lo lắng hỏi thầm: “Google, đây là cái gì?”

“Không biết…” Google trở lại với giọng vô cảm.

Dương thở phào, không biết còn đỡ, chứ nếu Google chui vô quả trứng này thì hắn khổ rồi. Dương tra Google về trứng các loại linh thú thì cũng không thấy trứng nào giống trứng này, đành bó tay lấy chăn quấn lại đem cất vào chiếc nhẫn Balo rồi ngồi xếp bằng vận Thôn Thiên Địa hấp thu linh lực.

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200

Tags: , , , , , , , , , , ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây