Truyện sex ở trang web TruyenSex.Tv tổng hợp từ nhiều nguồn khác nhau, tất cả truyện sex ở đây đều chứa nội dung người lớn, nghiêm cấm trẻ em dưới 18 tuổi.
Truyện sex » Truyện sex dài tập » 12 nữ thần – Quyển 1

12 nữ thần – Quyển 1

Phần 128


La la la…

Không rõ ở đâu…

Không rõ khi nào…

Muôn vạn vì sao lung linh lấp lánh chiếu soi cho một đôi – tạm gọi là tình nhân – dưới đồng cỏ đêm lạnh mùi sương giá.

Họ tựa vai nhau, cô gái yên bình vu vơ hát…

La la la…

Sao rơi…

Cô gái chủ động hôn chàng trai…

Bất ngờ và say đắm, từng mảnh vải trên thân mỗi người rơi ra, chàng trai nằm xuống, cô gái quỳ lên…

Không biết qua bao nhiêu nhịp tình…

Cơ thể cô gái chợt tỏa sáng, thứ ánh sáng trắng long lanh giữa màn đêm u ám. Trên tấm lưng trần nàng hiện ra sáu chiếc cánh ánh sáng huyền ảo, tựa như mộng ảo, tựa như thiên thần…

Tình cũng thăng hoa, cơ thể chàng trai cũng sáng lên, rồi từ nơi hai người giao thoa, những luồng sáng trắng lung linh tỏa ra uốn lượn thành một hiện tượng ánh sáng trắng đơn thuần mà vẫn lung linh rực rỡ tỏa sáng khắp màn đêm…

Trong cái khoảng khắc thăng hoa nhất, hạnh phúc nhất, môi cô gái mỉm cười đầy mãn nguyện dù khóe mắt nàng nhỏ dòng lệ khổ đau…

Dương hé mi tỉnh giấc trong căn lều nhỏ, tay bấu lên trái tim đang quặn đau như thắt lại. Kia là một giấc mơ, là một ký ức, là một ảo tưởng, hay là bất cứ gì, thậm chí đây là lần đầu mơ đến hay đã từng mơ qua, hắn không biết, hắn không hiểu.

Đó giống như xuất phát từ linh hồn hắn, ký ức từ kiếp trước chăng? Dương nghi ngờ, hắn không rõ trong giấc mơ ấy, hắn là chàng trai, hắn là cô gái, hay hắn là người thứ ba dõi theo mối tình của hai người, thậm chí có thể hắn là cả hai…

Rừng quốc gia Cát Tiên hoang sơ nguyên thủy thức tỉnh đón ánh bình minh. Dương bước ra khỏi căn lều nhỏ, vươn vai chào ngày mới rồi tiến ra bờ vực sâu. Đây chính là nơi hắn đến đầu tiên ở thế giới này…

Chết trong già nua cô độc, rồi tái sinh trong một hình dạng thiếu niên tuấn tú. Có một người mẹ tuyệt trần, đồng thời cũng mắc chứng bệnh liệt dương. Mang trong linh hồn một Bảo Vật tuyệt thế, và bị gán cho cái danh phế vật.

Cứ liên tục được và mất, thiếu và thừa, giống như tạo hóa mang hắn đến thế giới này để trêu đùa. Dương từng nghĩ như vậy, nhưng giờ thì không. Người ta thường thèm muốn khi chưa có, cũng như thường quý trọng khi đã mất. Và kẻ phế vật nhất chính là kẻ muốn trở nên mạnh mẽ nhất.

Sau bốn năm, Dương không còn là một thằng nhóc liệt dương phế vật, mà là một tuyệt đỉnh thiên tài. Trở lại điểm xuất phát với một cấp độ hoàn toàn khác…

Huyện Trảng Bom, Đồng Nai, Dương trong cặp kín giả cận và mũ trùm kín đầu đang trên đường về nhà, tiện đường bước vào một con hẻm nhỏ vắng vẻ.

Dương dừng lại nơi một hiệu sách đóng cửa, tấm bảng hiệu mốc meo, mái nhà xập xệ tựa chừng bị bỏ hoang cả năm trời. Trên cửa treo một tấm bảng gỗ bám đầy bụi, vỏn vẹn ghi mấy chữ: “Nếu muốn tìm ta, hãy đến Thiên Địa hội.”

Dương thở dài, đây chính là tiệm sách mà hắn từng thấy trong Ảo mộng vĩnh hằng, nơi Võ Phi Dương lúc nhỏ mua bí kíp luyện hồn để bị liệt dương. Trong đoạn ký ức ấy, Dương từng thấy qua một quyển bí kíp công pháp có tựa đề: Thôn Thiên Địa.

Là người trực tiếp tu luyện Thôn Thiên Địa, càng lúc Dương càng nhận ra công pháp này còn nhiều khúc mắc, nhưng khi hỏi, Google không chịu giải đáp. Những bí ẩn mà Google không giải đáp thì đương nhiên là gần như không ai có thể giải đáp, chính vì vậy, khi thấy cái tên Thôn Thiên Địa trong đoạn ký ức của Võ Phi Dương, Dương vô cùng ngạc nhiên và mong muốn được xem, hy vọng giải đáp được những thắc mắc trong lòng. Lần trở về này chính là cơ hội, nhưng đáng tiếc…

Bên cạnh là một quán hủ tíu, lão chủ quán thấy Dương đứng yên lặng hồi lâu, liền bắt chuyện:

– Tìm thằng chủ tiệm sao? Nó đóng cửa đi đâu hơn một năm nay rồi…

– Ảnh đi đâu ạ? – Dương hỏi.

– Không biết, nó hay đi ăn vịt lộn đèn mờ, tao đoán nó chơi nhỏ bán vịt lộn làm con người ta có bầu rồi trốn tránh trách nhiệm hay sao ấy.

Lão chủ quán nhíu mày suy nghĩ rồi nói thêm:

– Mấy tháng trước cũng có người đến tìm, là một con bé áo hồng đẹp mê hồn, đứng nhìn cái bảng rồi đi mất.

– Bác không biết người thân nào hay quê quán của ảnh sao ạ?

Lão chủ quán phủi tay:

– Thằng mê lồn đó bí ẩn bỏ mẹ!

Dương thở dài, cảm ơn lão chủ quán rồi bỏ đi.

Nhà họ Võ, một trong những căn nhà nổi tiếng nhất huyện, không phải vì nó quá mức sang trọng hay quá mức nổi bậc, mà vì đây là nơi khai sinh ra một thiên tài của thế hệ phi thường, Võ Phi Dương.

Từ khi thiếu gia Võ Phi Dương vào Sài Thành nhập học, Diễm phu nhân cũng đột nhiên mất tích, căn nhà luôn luôn đóng cổng không người ở, vài ngày mới có người giúp việc cũ đến quét dọn một lần. Rồi Võ Phi Dương, vốn cả huyện đều biết tiếng phế vật không thể luyện hồn lại còn liệt dương, đùng một cái tỏa sáng thành ngôi sao chói lóa trong đám thiên tài của các học viện hàng đầu quốc gia. Chính vì vậy mà căn nhà cũng trở nên nổi tiếng.

Hôm nay là ngày đẹp trời, một nhóm 3 người đàn ông xuất hiện từ rất sớm và ngồi bên lề đường đối diện căn nhà họ Võ. Những người này ngoài trò chuyện thì thỉnh thoảng quan sát căn nhà khá chăm chú, có lẽ là một nhóm người hâm mộ Hắc vũ tiên long chăng? Chẳng mấy ai quan tâm vì cảnh này thỉnh thoảng lại gặp một lần.

Trong áo khoác trùm kín đầu, Dương dọc theo con đường vắng, tiến đến trước cổng căn nhà lạ lẫm mà thân quen. Linh hồn Dương ở đây không lâu, nhưng cơ thể hắn đã sống tại đây nhiều năm trời với biết bao kỷ niệm ấu thơ, tạo cho hắn thứ cảm giác rất kỳ lạ. Cảm xúc tràn về, trong khoảnh khắc, Dương chợt nhớ đến cảnh người mẹ Diễm xinh đẹp tươi cười đón hắn vào nhà sau mỗi lần tan học, nhớ đến những lần đi chơi về trễ mình đầy bùn đất, mẹ Diễm gương mặt bực bội mắng nhẹ vài câu rồi đem hắn vào tắm rửa, nhớ những lần hắn cùng thằng Vu Sinh đánh nhau với bọn Khôi Lang, trở về với gương mặt sưng phù, mẹ Diễm yêu thương ôm lấy hắn xoa dịu vết thương….

Nhưng lần này hắn về, chỉ còn là một căn nhà cô quạnh…

Ký ức vay mượn, nhưng cảm xúc rất thật, mắt Dương rưng rưng, lúc này đây, hắn chính là một đứa trẻ xa nhà, nhớ mẹ…

Đặt bàn tay lên tim, Dương tự hỏi bản thân hắn thật ra là ai? Cảm giác sao mà ký ức, cảm xúc 69 năm của Lâm Việt Dương mỗi lúc một nhạt nhòa, còn ký ức, cảm xúc của Võ Phi Dương càng lúc càng rõ nét, tựa như những ký ức, những cảm xúc đó là sự thật hiển nhiên chứ không phải từ vay hay mượn…

Có thật là hắn đã xuyên không? Hay cái thế giới hắn sống 69 năm kia chỉ là ảo mộng, còn đây mới chính là thế giới mà hắn thuộc về? Nhưng rõ ràng những kiến thức về khoa học, lịch sử trong thế giới cũ vẫn áp dụng được vào thế giới này, thậm chí còn nhiều thứ hắn biết mà người của thế giới này chưa biết. Có lẽ, chỉ có Google giải đáp được, nhưng chính Google cũng chìm trong bí ẩn…

Lặng lẽ đứng hồi lâu, Dương muốn vào nhà nhưng phân vân không biết có cần lẻn vào âm thầm để tránh gây chú ý, nhưng rồi lắc đầu mặc kệ:

– Nhà của ta mà, cứ cửa chính mà vào thôi!

Căn nhà đã bị yểm một kết giới báo động khi có kẻ xâm nhập, nhưng Dương có Google nên dễ dàng vượt qua, hắn bẻ khóa, mở cổng định bước vào nhà.

– Dừng lại! Đây là khu vực cấm!

Dương vừa định bước qua cổng thì có giọng một gã đàn ông từ phía sau ngăn lại, chính là nhóm ba người từ phía bên kia đường chạy sang.

Dương quay ra nhìn ba gã đàn ông tuổi khoảng ba mươi, cả ba đều là Linh Tá cấp trung bình, hắn hỏi:

– Tại sao lại cấm ạ?

Một trong ba gã đàn ông hỏi lại:

– Ngươi không biết đây là nhà của ai sao?

Dương đáp:

– Biết chứ! Đây là nhà tôi mà!

Ba gã đàn ông bật cười:

– Ha ha… Cái loại mạo danh này tháng nào cũng gặp mấy thằng.

Rồi gã đứng giữa ngưng cười, trừng mắt nhìn Dương, gằn giọng nói:

– Mày mà là Võ Phi Dương thì chắc tao là chồng của Long Chúc Diễm! Khôn hồn thì biến đi nếu không muốn bị giải lên đồn!

Gã đàn ông vừa dứt lời, chợt cảm thấy cả người bị nhấc bổng lên, cổ gã bị bóp chặt.

Dương một tay bóp chặt cổ gã đàn ông, lạnh lùng giữ đến lúc gã này ngộp thở đến trợn mắt mới buông tha, rồi quay lưng bước vào cổng.

Trông theo bóng lưng Dương, ba gã đàn ông vốn là công an huyện toàn thân run lẫy bẫy, bởi từ khí tức tỏa ra trong cơn nóng giận, bọn hắn biết rõ rằng Dương có thể dễ dàng bóp chết bọn hắn như giết một con kiến.

– Mau! Đi báo với tiểu thư!

Dương bước vào nhà, khóa cửa không làm khó được hắn. Căn nhà tuy sạch sẽ nhưng thiếu thốn hơi người. Dương đi qua từng căn phòng, từ phòng khách, phòng ngủ, bếp… mỗi bức chân là mỗi âm thanh ký ức hiện về, tiếng đùa của hắn, tiếng cười của mẹ, những khoảnh khắc nhiều vui hơn buồn như đang tự vẽ ra trong mỗi căn phòng. Lòng Dương dâng lên hoài niệm hòa cùng tiếc luyến. Diễm đã làm mọi điều để con trai nàng được sống một tuổi thơ ngập tràn hạnh phúc. Dù mang những ký ức ấy như chính mình từng trải qua, Dương vẫn không khỏi sinh lòng ghen tỵ với đứa trẻ Võ Phi Dương kia, tại sao hắn không được đưa đến thế giới này sớm hơn, để được sống trong tình yêu tuyệt vời của Diễm…

Dương bước vào phòng Diễm, một căn phòng không quá cầu kỳ với một chiếc giường, một bộ bàn trang điểm, tủ giày dép, quần áo đều trống trơn. Dương nghi ngờ rằng Diễm sẽ để lại thứ gì đó cho hắn, nhưng không có, hoặc nếu có thì cũng bị người của Long tộc lấy đi mất rồi…

Trước khi rời phòng, Dương nhắm mắt vẽ lại hình dáng Diễm trong ký ức, vẽ lại ánh mắt, vẽ lại tiếng cười, vẽ lại mùi hương, vẽ lại cảm giác mềm mại ấm áp khi hắn chạm vào nàng…

– Mẹ… chờ ta, dù có hủy diệt Long thành ta cũng quyết đưa nàng trở về…

Dương luyến tiếc rời phòng Diễm, đến một căn phòng bên cạnh, cũng là một phòng ngủ nhưng có một kệ sách lớn, đây là phòng của Lệ, dù nàng rất ít khi trở về.

Dương bước lên tầng lầu, nơi đây có một gian phòng lớn, là nơi thờ cúng ông bà tổ tiên nhà họ Võ.

Ở giữa phòng là một tủ thờ lớn theo kiểu truyền thống với nhang đèn và lư hương cùng một vài khung hình. Dương tìm thấy nhang, thắp lên, quỳ lạy, đặt nhang vào lư rồi mới xem các khung hình, hai khung hình trên cao và một khung hình thấp hơn.

Khung hình ở vị trí thấp là một người đàn ông trẻ tuổi với nụ cười anh tuấn và cực kỳ cuốn hút, Dương thường soi gương làm điệu nên đương nhiên nhận ra hắn thừa hưởng nụ cười của người này, Võ Phi Thiên cha hắn.

Còn trên cao hơn là khung hình một người đàn ông, trông cũng khá trẻ, dù vẫn rất giống với cha con Dương, nhưng không có sự cuốn hút kỳ lạ, thay vào đó là có nét hiền lành chân chất, phía dưới đề tên Võ Phi Công, không thấy đề năm sinh năm mất…

Vậy thì người bên cạnh chắc chắn là bà nội Dương, hắn liền nhìn sang, nhưng chỉ thấy một khung hình trống rỗng…

Lúc này, một giọng nữ trẻ tuổi phát ra từ cửa phòng:

– Ngươi là ai? Sao dám xâm nhập khu vực cấm?

Danh sách các phần:
Phần 1
Phần 2
Phần 3
Phần 4
Phần 5
Phần 6
Phần 7
Phần 8
Phần 9
Phần 10
Phần 11
Phần 12
Phần 13
Phần 14
Phần 15
Phần 16
Phần 17
Phần 18
Phần 19
Phần 20
Phần 21
Phần 22
Phần 23
Phần 24
Phần 25
Phần 26
Phần 27
Phần 28
Phần 29
Phần 30
Phần 31
Phần 32
Phần 33
Phần 34
Phần 35
Phần 36
Phần 37
Phần 38
Phần 39
Phần 40
Phần 41
Phần 42
Phần 43
Phần 44
Phần 45
Phần 46
Phần 47
Phần 48
Phần 49
Phần 50
Phần 51
Phần 52
Phần 53
Phần 54
Phần 55
Phần 56
Phần 57
Phần 58
Phần 59
Phần 60
Phần 61
Phần 62
Phần 63
Phần 64
Phần 65
Phần 66
Phần 67
Phần 68
Phần 69
Phần 70
Phần 71
Phần 72
Phần 73
Phần 74
Phần 75
Phần 76
Phần 77
Phần 78
Phần 79
Phần 80
Phần 81
Phần 82
Phần 83
Phần 84
Phần 85
Phần 86
Phần 87
Phần 88
Phần 89
Phần 90
Phần 91
Phần 92
Phần 93
Phần 94
Phần 95
Phần 96
Phần 97
Phần 98
Phần 99
Phần 100
Phần 101
Phần 102
Phần 103
Phần 104
Phần 105
Phần 106
Phần 107
Phần 108
Phần 109
Phần 110
Phần 111
Phần 112
Phần 113
Phần 114
Phần 115
Phần 116
Phần 117
Phần 118
Phần 119
Phần 120
Phần 121
Phần 122
Phần 123
Phần 124
Phần 125
Phần 126
Phần 127
Phần 128
Phần 129
Phần 130
Phần 131
Phần 132
Phần 133
Phần 134
Phần 135
Phần 136
Phần 137
Phần 138
Phần 139
Phần 140
Phần 141
Phần 142
Phần 143
Phần 144
Phần 145
Phần 146
Phần 147
Phần 148
Phần 149
Phần 150
Phần 151
Phần 152
Phần 153
Phần 154
Phần 155
Phần 156
Phần 157
Phần 158
Phần 159
Phần 160
Phần 161
Phần 162
Phần 163
Phần 164
Phần 165
Phần 166
Phần 167
Phần 168
Phần 169
Phần 170
Phần 171
Phần 172
Phần 173
Phần 174
Phần 175
Phần 176
Phần 177
Phần 178
Phần 179
Phần 180
Phần 181
Phần 182
Phần 183
Phần 184
Phần 185
Phần 186
Phần 187
Phần 188
Phần 189
Phần 190
Phần 191
Phần 192
Phần 193
Phần 194
Phần 195
Phần 196
Phần 197
Phần 198
Phần 199
Phần 200

Tags: , , , , , , , , , , , ,

Các trang web trong hệ thống

Thể loại

Top 50 truyện sex hay nhất

Top 17: Gái một con
Top 25: Diễm
Top 27: Tội lỗi
Top 31: Tình mãi xanh
Top 33: Ngân
Top 34: Xóm nghèo
Top 45: Gái dữ
Top 49: Dì ba
Top 51 - Top 100: Bấm vào đây